Thứ Ba, ngày 28 tháng 10 năm 2014

Năm chục và một trăm

Hồi đó thằng Chinh làm kiểm sát viên. Hắn cũng ham chơi như một số người. Một hôm, nhận được mật báo, vợ hắn xông đến quán karaok làm toáng lên. Trong con nóng giận vì bị vợ làm mất mặt với đám bạn, Chinh ta nổi đóa, hung hăng quát: Có chi mà ghê gớm, chỉ là ngồi hát karraoke thôi, mà có chi đi nữa thì cũng là “bóc bánh trả tiền” chứ ảnh hưởng chi?
Đến đây, chị vợ tím mặt lại, hỏi, vậy mỗi lần “bóc bánh anh trả nhiêu?”, Chinh ta đang cao trào ngu, bảo, năm chục ngàn. Vợ hắn la lên, vậy lương anh chưa đủ ba lần bóc bánh (Thời điểm đó lương hắn đâu như 140 ngàn).
Chị vợ ra tòa ly dị, hắn thuê phòng trọ.
Chiều chiều buồn tình, hắn lại rủ bạn bè đi nhậu, nhậu tê tê, theo quán tính, hắn lại về nhà vợ đang ở, năn nỉ được vào. Vào rồi thì gạ gẫm. Chị vợ lạnh tanh: “Năm chục ngàn!”. Hắn móc túi đưa năm chục.
Chiều hôm sau đi nhậu, lại mò về, lại năm chục…ục ục.
Thế rồi đến hôm trong khi xin xỉn lại đang cao trào, vợ (cũ) hắn xòe tay ra hỏi: “Năm chục?”. Hắn lục ví nhưng hết tiền nên bảo: “Cho anh nợ”.
Chị vợ lạnh tanh “không có bánh nào bóc mà không trả tiền” rồi tống khứ hắn ra khỏi nhà.
*
Hết tiền nên ai rủ nhậu thì đi nhậu, nhậu xong lại muốn về nhà vợ cũ nhưng sợ không tiền mất mặt nên thôi, dần dần hắn cũng quen.
Bẳng đi ít lâu, hắn nghe mọi người xì xầm là vợ hắn sinh con trai. Tò mò nhưng tự ái nên hắn cũng không đến xem thực hư ra sao.
Rất lâu sau nữa hắn mới bí mật quan sát và thấy thằng nhỏ y chang…mặt hắn. Hắn âm thầm trở về nhà trọ.
*
Một hôm hắn gõ cửa nhà vợ cũ, gọi, em ơi, anh có tiền rồi. Vợ cũ của hắn mặt vẫn lạnh như cà rem, bảo “giá lên một trăm”, hắn gật.
Một trăm.
Một trăm măm măm....
*
Rồi vợ cũ hắn được báo, lần này không phải mật báo mà hắn…lên báo, hắn nhận hối lộ nhưng chưa đến mức truy tố, chỉ bị đuổi việc.
Vợ cũ của hắn về phòng trọ, giọng vẫn lạnh như cà rem: “Về!”. Hắn ấp úng: “Anh hết tiền rồi”, vợ hắn quát: “Đã bảo là về, không cần một trăm nữa!”

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 10 năm 2014

ĐỒN CHẾT THÌ SỐNG LÂU

Nhớ hồi trước, có một lớp tập huấn đến thăm báo Nhân Dân, lúc trao đổi nghiệp vụ thì Nguyễn Chính, bấy giờ là cây bút có tiếng của báo ĐĐK, phủi một câu: Báo Nhân Dân chỉ chuyên bắt cá chết. Câu nói làm bác Hữu Thọ, Tổng biên tập hồi đó, ứa gan.
Bây giờ thì nhiều báo bắt cá chết (câu dùng để ví đưa tin nguội).
Mới đây, thiên hạ đồn rầm lên là bác Nguyễn Bá Thanh bị bệnh, đã qua đời. Nhiều người nói cứ y như thiệt. 
Nguyên do là bác Thanh bị bệnh đi điều trị ở Mỹ thiệt, và một hôm, người ta đưa một Việt kiều chết ở Mỹ về VN, qua cửa khẩu sân bay Đà Nẵng trên chuyến bay tiếp từ Hàn Quốc về, gia đình người này lại ở cùng đường, gần nhà với bác Thanh, họ làm đám tang, cầu siêu mấy ngày, thế là chuyện nọ xọ chuyện kia.
Nhiều người cũng trách, sao có chuyện chừng đó mà không công khai. Thực ra thì bác Thanh tầm ủy viên Trung ương, chưa phải là yếu nhân và chuyện một trưởng ban bị bệnh đi điều trị cũng bình thường thôi, cuộc đời ai chẳng có lúc đau ốm. Nhưng mà bác Thanh lại là người được nhiều người quan tâm, nói theo cách nào đó thì là người nổi tiếng, thế mới ồn ào lên vậy.
Nhưng mà, làm báo là làm cái gì bạn đọc cần chứ không phải làm cái mình thích, chuyện bác Thanh là chuyện nhiều người muốn biết.
Nhưng vì sao các báo trước đó mãi không nói? Chắc là vì ngại người khác, bảo ông ấy chức ấy, có gì phải quan trọng hóa, có thể đó là lý do.
Lúc đó Thanh Niên đưa tin đầu tiên, là tui viết, nhưng cũng không rõ ràng, chỉ là “Xác minh thông tin về…”
Vì bạn đọc không biết theo đường chính thống nên cứ theo tin đồn. Hôm rồi có cha còm vô fb tui, nói như đinh đóng cột, thi hài bác đã được đưa về trên chuyến bay…giờ đó (lúc ban đêm), tại cổng đó…Tui phải điện hỏi quanh, té ra là một anh lao động xuất khẩu chết ở Hàn quốc.
Tin tui nghe: Bác ấy bị bệnh rối loạn tiểu cầu, tất nhiên là liên quan tới tủy (chứ không phải tụy như lời đồn), và ca ghép tủy được các bác sĩ đánh giá là thành công.
Người nào bị đồn chết cũng sống lâu. Hy vọng bác Thanh cũng thế.

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

TRAI LÀNG LỘC AN


Mẹ anh này là vợ mình. Người vợ đầu tiên, duy nhất và cuối cùng.
Ngày xưa mình chở ảnh đi học.
Hết phổ thông, ảnh vào học trường mình từng học, thành bạn đồng môn.
Rồi mình dạy anh í. Anh í gọi mình bằng thầy. Lúc đó ảnh là cán sự lớp nên phải đưa đón thầy, là mình.
Ra trường, ảnh đi dạy cấp 4, là đồng nghiệp của mình (xét về ngạch đi dạy).
Sau cấp 4 thì ảnh đi học chung, thành bạn học với mình.
Lâu lâu, mình với anh í đi uống bia, thành bạn nhậu.
Tháng sau ảnh về đôi lúc lại thành thầy giáo của mình. Vì ảnh học truyền thông Quốc tế, mình loanh quanh trong nước. Lúc đó mình sẽ đưa đón thầy mình là ảnh vì mình có phẩm chất làm cán sự lớp; vả lại không đưa đón sợ mẹ ảnh la.
Cũng vui vì hiếm gặp chơ bộ.

Thứ Ba, ngày 02 tháng 9 năm 2014

MỤC ĐÍCH CỦA HỌC CHỮ

Chuyện đã kể: Có người đố một đại gia quê tui một triệu (1.000.000) có mấy số không. Hắn bảo, tao cần éo chi biết, có cả trăm thạc sĩ, cử nhân làm thuê cho tao nó biết là được.
Thằng này vui.
Nhưng không vui bằng thằng này: Nó nhiều tiền đến mức, nếu rút một lần thì ngân hàng đó bị sập.
Một hôm nó hỏi: Nếu như anh, anh có thể dạy một người không biết chữ đến đọc được mất bao lâu? Mình nói, tao dạy thì mất 15 buổi. Nó hỏi lại, anh nói chắc không? Mình bảo chắc. Vậy em thuê anh mỗi buổi 2 triệu, anh phải bảo đảm đúng 15 buổi thì đọc được chữ. Mình hỏi nó: Nhưng dạy cho ai mà gấp thế? Nó bảo dạy cho em. Mình ngạc nhiên: Thế lâu nay mày không biết chữ? Dạ không! Không biết chữ mà giàu thế rồi cần gì biết chữ? Nó lúng túng một hồi mới nói: Cái gì em cũng thuê người làm hết, nhưng có một cái không thuê được nên em phải tự làm. Mình hấp tấp: Cái gì mà đến nỗi không thuê được?
Nó bảo: Đi hát karaoke!
Mình vỗ đùi, la lớn: OK!
Hehe.

CÀNG NGHĨ CÀNG QUÝ BÁC THANH

Từ ngày 1.1.2011, công dân Đà Nẵng vào bệnh viện không phải mất tiền gửi xe. Tin này từng mang lại cảm xúc tốt đẹp cho nhiều người từ thời bác Nguyễn Bá Thanh còn ở Đà Nẵng.
Bây giờ bắt đầu có người muốn xóa chuyện này vì cho rằng làm thế thì mỗi năm các bệnh viện thất thu 12 tỷ đồng.
12 tỷ nhiều không? Nhiều, rất nhiều.
12 tỷ để được lòng dân, thể hiện sự ưu việt của xã hội, đắt không? Quá rẻ!
Vậy thì sao người ta lại muốn làm ngược lại bác Thanh?
*
Chắc chẳng mấy người hiểu vì sao bác Thanh lại tâm huyết với việc xây dựng Bệnh viện ung thư Đà Nẵng để điều trị miễn phí cho dân nghèo. Cũng chẳng ai hiểu vì sao quyên tiền của các doanh nghiệp xây dựng nên bệnh viện rồi ngân sách lại trả lương cho bộ máy đó, họ bắt đầu mang ra mổ xẻ chuyện này.
Thế này: Nếu bệnh viện đó là bệnh viện công lập thì rất khó gọi được các chương trình, dự án phi chính phủ; khó vận động được sự đóng góp của các tổ chức, doanh nghiệp và vì thế dân nghèo khó được chữa bệnh nan y miễn phí.
Có lẽ bác Thanh đi khỏi Đà Nẵng thì khó ai kêu gọi được nguồn tài trợ nên mới sinh chuyện muốn làm ngược lại ý tưởng bác Thanh.
*
Đời thiệt không dễ dàng gì.
Vì thế tôi càng thần tượng bác, bác Thanh!


Thứ Sáu, ngày 22 tháng 8 năm 2014

Quản lý đất nước như vợ quản chồng mê gái

Điều lo ngại của tôi đã trở thành hiện thực, người mua lại hệ thống METRO ở Việt Nam là người Thái gốc Trung Quốc. Sắp đến, hệ thống này sẽ bán hàng Trung Quốc giá sỉ và hệ thống bán lẻ khắp đất nước này sẽ tràn ngập hàng Trung Quốc. Đừng nói là quản họ, vì họ nhập hàng theo đường chính ngạch, giá lại bèo thì ôi thôi rồi.
Như vậy, sau khi cơ bản hoàn thành việc giao rừng cho nước ngoài, nay giao hệ thống phân phối cho họ, sắp đến, người Trung Quốc sẽ mua hết các dự án đầu tư ven biển của các nhà đầu tư dự án để bán (lãi vài chục, vài trăm triệu đô ai mà cưỡng được), vậy là hết.
*
Chính khách đương thời, mình mê Hina Rabbani Khar, nữ ngoại trưởng của Pakistan; chính khách thất sủng mê nhất là cự thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra; ca sĩ mình mê nhất là Julie Roberts... Nói, nhiều người cứ tưởng mình vừa uống mật gấu, nhưng thật ra mình chưa uống và không có mà uống. Có điều này thì mọi người không phải ai cũng hiểu, bà nào coi việc một gã đàn ông mê gái là bình thường thì hợp quy luật của tạo hóa, trong lúc mấy bà khác lại quá yên tâm khi thấy chồng mình chơi với lũ con trai, các bà không hiểu, bây giờ là trào lưu đàn ông mê trai. Nguy chưa?
*
Quản lý đất nước này cũng như mấy bà vợ nói trên, cứ chăm hăm xem chồng mình có theo gái không, theo gái nó vẫn là đàn ông, nó không mê gái mà lại theo trai thì….xong phim!

Thứ Ba, ngày 19 tháng 8 năm 2014

Coi tướng

Hôm ra Đông Hà, LS Hùng thấy một cô quan tâm đến tướng số, mới nói, em có muốn xem tướng không, anh xem cho. Cổ bảo có, có. Hùng ta mới nói: Em đưa tay đây, được rồi, giờ bỏ hai tay lên đầu gối. OK. Ngồi thẳng lại, để đầu gối vuông góc với mặt đất. OK. Bây giờ thì xòe hai đùi ra tí. OK. Ngực ưỡn về phía trước. OK…
Cô đó mới nói, anh coi tướng chi lạ rứa? Hùng bảo, anh là luật sư, ngày trước có học nhân tướng và tâm lý tội phạm, bảo đảm coi không đúng không lấy tiền. Đoạn phán: Cuộc đời em nếu cố gắng thì cái gì cũng đạt được hết. Chỉ có một điều phải bỏ, bỏ ngay và luôn, không thì hỏng hết. Cổ hỏi, điều chi anh nói đi. Hùng ta dấm dẳng: Đừng nghe ai bảo gì cũng làm y như họ bảo. Anh bảo em đưa tay, em đưa, xòe đùi, em xòe…đứa khác nó bảo cái khác em cũng làm, hỏng, hỏng…
Hehe. Y rứa.