Thứ Tư, ngày 19 tháng 11 năm 2014

Bia mộ anh của Công Phượng, hay bia một lũ điên

Sao nhiều chuyện khiến ta ngứa mồm thế này? 
Cái cha Nguyễn Nguyên lên HTV đưa chuyện nhóm Động mả 24h nói lại là ra mộ anh của Công Phượng nhưng không có bia, từ đó hắn nêu ra nghi vấn đã có người giấu bia mộ vì sợ biết năm sinh. Trời ơi là trời, ở quê (miền Trung), chết trẻ không được dựng bia. Vả lại, nhà nó cái ăn cũng không có chứ nói gì khắc bia. Sao thế gian này có nhiều người độc ác thế hở Nguyên?
Xem đoạn clip xong cảm giác như thấy thằng nhậu xỉn nôn ra bát rồi húp vào lại. Kinh!

Chuyện ông Cao Sĩ Kiêm và ông Đinh La Thăng

ĐI NHƯ ÔNG THĂNG, NGỒI NHÀ NHƯ ÔNG LUẬN
Ông Cao Sĩ Kiêm, đại biểu QH nói Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng nên ở nhà nhiều hơn vì bộ trưởng, tư lệnh đầu ngành không phải chỉ giải quyết vụ việc cụ thể và “làm sao mà anh có thể chạy hết mọi công trình được”.
Về nguyên lý thì ông nói không sai, nhưng bối cảnh thì không đúng. Cả một bộ máy lừa trên dối dưới, chỉ chăm hăm vào ăn huê hồng dự án, đục khoét miếng bánh đầu tư công, công trình kéo dài thời gian để đòi thêm vốn… mà ngồi ở nhà thì sao biết được? Ông Thăng làm bộ trưởng 3 năm, nhờ đi mà cắt giảm được hàng chục nghìn tỷ đồng chứ ổng ngồi nhà thì nó đã bốc hơi hết rồi. Ông ấy ngồi ở nhà thì người dân thuộc dự án mở rộng QL1 sống chung với bụi đất chưa biết đến bao giờ.
Ông Thăng không chạy hết mọi công trình nhưng ông ấy đến những nơi bức xúc nhất, nóng nhất…đó là điều đáng làm và phải làm.
Bao giờ cải tổ cả bộ máy ông Thăng mới có thể ngồi nhà được. Mà như vậy thì còn …khuya!
Ngồi nhà như ông Phạm Vũ Luận, đề ra cái gì sai cái đó. Không đi như ông Hoàng Tuấn Anh nên để cái khu văn hóa mấy nghìn tỷ tan hoang…
Ông Kiêm thấy không? Vì không đi, không biết dân sống thế nào nên thời ông làm Thống đốc Ngân hàng NN (từ 1989-1997) dân tình mới khốn đốn như thế!
Ông Nguyễn Bá Thanh thời làm Chủ tịch UBND TP có đi ăn ốc hút mới biết bà bán bán ốc hút cũng bị đánh thuế dã man thế nào.
Bộ trưởng Bộ KH- CN không đi nên không biết người nông dân phải cứu mình bằng các sáng chế phục vụ cho họ; ở nhà cấp tiền cho các dự án nghiên cứu thì khác chi ném tiền vào túi thằng khác. Không đi nên anh Hai Lúa phải đi sang Căm pu chia chế xe bọc thép cho họ.
Chính sách phải phù hợp với đời sống, ông không đi thì chỉ biết ra chính sách trên…giấy.
Ông Kiêm nói để tỏ vẻ ta đây cũng biết tầm chiến lược chứ chẳng ích lợi gì với cái đất nước này trong bối cảnh hiện nay.
Cần thêm nhiều bộ trưởng đi như ông Thăng!
ÔNG CAO SĨ KIÊM VÀ CÁI BƠM CAO ÁP
Thời còn HTX, dân ta có câu: “Trâu đen ăn cỏ, trâu đỏ ăn gà” để chỉ mấy cha lái máy cày, có gà máy mới cày, không gà, máy hỏng.
Có lần anh Nghị lái máy cày ở HTX Lộc An bảo ông chủ nhiệm: Cái bơm cao áp máy cày bị hỏng, phải cử 2 cô dân quân trẻ khỏe đi cùng hai anh lái máy cày (lái chính và lái phụ) lên huyện khiêng về. Ông chủ nhiệm lo sốt vó, cử liền hai cô. Về, mỗi cô được chấm 2 công (mỗi công 10 điểm) vì công việc nặng nhọc. Ông ta đâu biết hai anh lên huyện đú đởn với hai cô rồi bỏ cái bơm cao áp trong túi đi về.
Trở lại chuyện ông Cao Sĩ Kiêm chê ông Đinh La Thăng hay đi, cần ở nhà để điều hành tầm chiến lược, Báo Tuổi Trẻ sáng nay gọi hành động hay đi của ông Thăng là “Vi phạm thuyết chính danh”. Chính danh cái con khỉ mốc, bao nhiêu đứa sùng tín thuyết hám danh chưa là gì nữa là…
Mà ông Kiêm lẩm cẩm, đi hay hay không đi hay ông nói làm chi, đi mà công việc trôi chảy, ngồi mà công việc ùn ứ, đó là cách làm của mỗi người. Không có thằng lãnh đạo nào suốt ngày ngồi chăm hăm vào việc ra quyết sách mà tốt cả.
Cái này y như ngày xưa ở cơ quan tôi, có người được khen chăm chỉ, suốt ngày ngồi trong phòng và sau đó rất nhanh tiến bộ; có cha bị phê bình hay đi. Trời đất, làm báo địa phương thời đó, mỗi số được giao biên tập 2 trang báo, báo lại hai ngày ra một số mà ngồi trong phòng thì chỉ có ngu mà phải ngồi thôi chứ đâu phải chăm chỉ chi? Huống gì ông Thăng đi là để biết, để xử lý, để có quyết sách cho vấn đề đó…
Hồi đầu tôi rất ghét ông Thăng vì ổng có gì đó như thể anh cán bộ phong trào, nhưng càng lâu, tôi thấy ông ấy có nhiệt huyết với công việc. Ít nhất là thế đã. Công bằng mà nói, tôi thấy Bộ trưởng Kim Tiến cũng xông xáo, nhiệt huyết, dù vía bà hơi nặng nên xẩy ra nhiều chuyện chứ bà ấy cũng là người hành động.
Hỏi lại ông Kiêm: Bao nhiêu bộ trưởng không đi thì nghĩ ra được tầm chiến lược gì? Thay sách giáo khoa, tổ chức ASIAD, thay tiền giấy bằng đồng keng và polyme, vòng ngực nhỏ hơn 70cm thì không được lái xe…hay cái gì nữa, ông ví dụ coi? Đừng ví dụ cái tầm chiến lược giá- lương- tiền làm bao nhiêu người khốn khó thời ông mà tôi nổi sảy!

Tôi dẫn chứng cho ông, không đi mới ngồi nghĩ ra thế này đây: Một Vụ Kinh tế ngành mà có đến 1 Vụ trưởng, 2 hàm vụ trưởng điều hành phó vụ; 1 vụ phó, 20 hàm vụ phó…Ngay cái tên chức vụ thôi cũng đã phỉ báng cả nên hành chính quốc gia rồi. Đi mà nghe dân người dân nói mình là ai, hám danh hay chính danh?

Chủ Nhật, ngày 16 tháng 11 năm 2014

Từ chuyện của Công Phượng: Bất tài mới yên thân!

I. ĐỘNG MẢ 24H
Nhiều người xem chương trình “Chuyển động 24h” hôm trước kể lại, họ đã rất thích thú khi nhà văn Nguyễn Quang Vinh “gây hấn” về chuyện gian lận tuổi của Công Phượng với BTV Ngọc Trinh. Tò mò nên vào mạng để xem. Hóa ra đó là chiêu câu khách lá cải của truyền hình Quốc gia, vì rõ ràng, chương trình đã chuẩn bị sẵn khi cho chạy hình nền Công Phượng. Vả lại, trong một chương trình trực tiếp, khi khách mời (Nguyễn Quang Vinh) lái sang chủ đề khác, lập tức ê-kíp thực hiện sẽ dùng biện pháp kỹ thuật để chặn (ví dụ có thể làm mất tiếng). Vì thế không thể không suy luận, VTV hợp tác cùng Vinh dàn cảnh diễn tuồng trước bàn dân thiên hạ.
*
Mở ra xem tiếp. Chương trình sau là của BTV Trần Việt dẫn. Khoan nói về câu chuyện thì ngữ điệu của anh này (mà đó là của chương trình của đài Quốc gia) rất hằn học. Có cảm giác như anh ta là mụ hàng xóm đang chửi nhau với mụ hàng xóm khác, mụ ta rống to lên theo kiểu lấy thịt đè người, cả vú lấp miệng em.
Còn cái gọi là bằng chứng thì chẳng nói lên được điều gì. Có sai chỗ nào đó thì đó là cái sai của chính quyền xã chứ đâu phải của thằng con nít ham đá banh?
Để kết luận, BTV Trần Việt nói những câu sởn gai ốc, đại ý: Công Phượng, ngay lúc này đây, em đang ngồi trước màn hình, đây là giây phút để em thanh thản, em hãy lên tiếng đi- Đại để thế.
Không thể không phun ra câu chửi tục.
*
Giấy tờ hành chính xã phường của những năm đó, ở vùng quê đó thì chuyện một tờ khai sinh không có số chẳng có gì lạ. Còn sổ hộ khẩu thì công an viên đến ghi hoặc gia đình tự ghi, khó mà chính xác. Ở quê học một lứa khác tuổi cũng là chuyện bình thường.
Nhà tôi đây, 8 anh em đi khai sinh một lần , vì thế, để cho tiện, mạ tôi đã khai tất cả anh em đều sinh ngày 11 tháng 12, mỗi người cách nhau 2 năm.
Tôi cam đoan, nếu các PV của “Chuyển động 24h” khảo sát thêm vài chục giấy khai sinh các em cùng trang lứa với Công Phượng, nó cũng mắc cái sai y thế.
*
Ngay từ đầu, Công Phượng làm hồ sơ và thi tuyển vào Học viện bóng đá Hoàng Anh- Gia Lai chứ không phải làm hồ sơ gian lận để đá cho U19.

Vì sao “Chuyển động 24h” hằn học với chuyện này? Là vì họ cố tình bảo vệ cái lý của họ. Cái lý của mụ già mồm.
Giả sử Công Phượng có sai cũng không ai hành xử kiểu...VTV.
Đúng là Động mả 24h!

CÓ CHÚT TÀI THÌ KHỐN ĐỐN, BẤT TÀI MỚI YÊN THÂN!
Đã viết một stt rồi, định không nói nữa, nhưng rồi ngứa ngáy, muốn có đôi lời: Có một chút tài mới khốn đốn như thế, chứ vô tài bất tướng thì yên thân. Đó là điều khốn nạn nhất mà người dân đất nước này đang hứng chịu.
*
Trong dân gian vẫn lưu truyền câu “Một mảnh giấy lừa hai chế độ” để nói chuyện, nhiều người sinh ra ở miền Nam trước đây thường khai thấp tuổi để trốn quân dịch; nhiều người sinh ở miền Bắc thường khai tăng tuổi đề đi bộ đội. Bây giờ, cùng độ tuổi đó nhưng (kể cả quan chức hám ghế) người về hưu sớm, người về hưu muộn cũng chỉ căn cứ vào giấy khai sinh, CMT hoặc căn cước cũ…Biết thế nhưng chẳng ai kiện, cũng chẳng ai điều tra mà có điều tra thì suốt đời cũng không xong. Cá nhân tôi thấy đó cũng chẳng phải là chuyện ai lừa ai vì đó là hệ quả của một thời
*
Trường hợp cầu thủ Công Phượng, về nghiệp vụ điều tra của báo chí, tôi thấy có mấy điểm chưa làm:
1.Giấy khai sinh gốc của Công Phượng cấp ngày 20.10.1995 không có số: Nên tìm hiểu thêm những người khai sinh năm đó có số không? Nếu giấy khai sinh y như thế thì lỗi của chính quyền.
(Giấy khai sinh của tôi hiện bản chính cũng không có số, không ghi quyển. Nhờ mình bất tài nên chẳng có ai kiện).
2. Học bạ phê khác chữ của một học sinh khác cùng lớp: Nên xem thêm nhiều học sinh khác cùng lớp như thế nào. (Ngày xưa đi học, tôi và một vài bạn chữ đẹp nhiều lần được thầy/cô kêu kên nhờ ghi điểm và đọc cho chép lời phê trong học bạ) rồi cô/ thầy ký. Nếu cùng lớp mà nhiều nét chữ phê thì xác minh chữ ký của thầy/cô có trùng khớp không?)
3. Không khó để tìm ra những thầy cô dạy Công Phượng thời tiểu học, học ở quê thì thầy cô thường nhớ, nhất là học trò ham đá banh như Công Phượng.
4. Không khó để tìm ra các bạn học của Công Phượng.

Đó là cái lý của nghiệp vụ điều tra; còn mục đích điều tra thì tôi không thích. Nếu Công Phượng vừa mới khai lại tuổi để lần đầu tham gia U19 thì làm, chứ nó học ở Học viện bóng đá 7-8 năm nay rồi thì thôi.
Thấy quá tội thằng nhỏ, bằng tuổi nó nhiều đứa còn được mẹ nhắc ăn cơm, học bài, lo lắng thì nó ấm đầu hay kho khan một tiếng, thế mà nó phải chịu áp lực thế này.
Những người ác thế nào cũng bị quả báo.


Thứ Ba, ngày 28 tháng 10 năm 2014

Năm chục và một trăm

Hồi đó thằng Chinh làm kiểm sát viên. Hắn cũng ham chơi như một số người. Một hôm, nhận được mật báo, vợ hắn xông đến quán karaok làm toáng lên. Trong con nóng giận vì bị vợ làm mất mặt với đám bạn, Chinh ta nổi đóa, hung hăng quát: Có chi mà ghê gớm, chỉ là ngồi hát karraoke thôi, mà có chi đi nữa thì cũng là “bóc bánh trả tiền” chứ ảnh hưởng chi?
Đến đây, chị vợ tím mặt lại, hỏi, vậy mỗi lần “bóc bánh anh trả nhiêu?”, Chinh ta đang cao trào ngu, bảo, năm chục ngàn. Vợ hắn la lên, vậy lương anh chưa đủ ba lần bóc bánh (Thời điểm đó lương hắn đâu như 140 ngàn).
Chị vợ ra tòa ly dị, hắn thuê phòng trọ.
Chiều chiều buồn tình, hắn lại rủ bạn bè đi nhậu, nhậu tê tê, theo quán tính, hắn lại về nhà vợ đang ở, năn nỉ được vào. Vào rồi thì gạ gẫm. Chị vợ lạnh tanh: “Năm chục ngàn!”. Hắn móc túi đưa năm chục.
Chiều hôm sau đi nhậu, lại mò về, lại năm chục…ục ục.
Thế rồi đến hôm trong khi xin xỉn lại đang cao trào, vợ (cũ) hắn xòe tay ra hỏi: “Năm chục?”. Hắn lục ví nhưng hết tiền nên bảo: “Cho anh nợ”.
Chị vợ lạnh tanh “không có bánh nào bóc mà không trả tiền” rồi tống khứ hắn ra khỏi nhà.
*
Hết tiền nên ai rủ nhậu thì đi nhậu, nhậu xong lại muốn về nhà vợ cũ nhưng sợ không tiền mất mặt nên thôi, dần dần hắn cũng quen.
Bẳng đi ít lâu, hắn nghe mọi người xì xầm là vợ hắn sinh con trai. Tò mò nhưng tự ái nên hắn cũng không đến xem thực hư ra sao.
Rất lâu sau nữa hắn mới bí mật quan sát và thấy thằng nhỏ y chang…mặt hắn. Hắn âm thầm trở về nhà trọ.
*
Một hôm hắn gõ cửa nhà vợ cũ, gọi, em ơi, anh có tiền rồi. Vợ cũ của hắn mặt vẫn lạnh như cà rem, bảo “giá lên một trăm”, hắn gật.
Một trăm.
Một trăm măm măm....
*
Rồi vợ cũ hắn được báo, lần này không phải mật báo mà hắn…lên báo, hắn nhận hối lộ nhưng chưa đến mức truy tố, chỉ bị đuổi việc.
Vợ cũ của hắn về phòng trọ, giọng vẫn lạnh như cà rem: “Về!”. Hắn ấp úng: “Anh hết tiền rồi”, vợ hắn quát: “Đã bảo là về, không cần một trăm nữa!”

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 10 năm 2014

ĐỒN CHẾT THÌ SỐNG LÂU

Nhớ hồi trước, có một lớp tập huấn đến thăm báo Nhân Dân, lúc trao đổi nghiệp vụ thì Nguyễn Chính, bấy giờ là cây bút có tiếng của báo ĐĐK, phủi một câu: Báo Nhân Dân chỉ chuyên bắt cá chết. Câu nói làm bác Hữu Thọ, Tổng biên tập hồi đó, ứa gan.
Bây giờ thì nhiều báo bắt cá chết (câu dùng để ví đưa tin nguội).
Mới đây, thiên hạ đồn rầm lên là bác Nguyễn Bá Thanh bị bệnh, đã qua đời. Nhiều người nói cứ y như thiệt. 
Nguyên do là bác Thanh bị bệnh đi điều trị ở Mỹ thiệt, và một hôm, người ta đưa một Việt kiều chết ở Mỹ về VN, qua cửa khẩu sân bay Đà Nẵng trên chuyến bay tiếp từ Hàn Quốc về, gia đình người này lại ở cùng đường, gần nhà với bác Thanh, họ làm đám tang, cầu siêu mấy ngày, thế là chuyện nọ xọ chuyện kia.
Nhiều người cũng trách, sao có chuyện chừng đó mà không công khai. Thực ra thì bác Thanh tầm ủy viên Trung ương, chưa phải là yếu nhân và chuyện một trưởng ban bị bệnh đi điều trị cũng bình thường thôi, cuộc đời ai chẳng có lúc đau ốm. Nhưng mà bác Thanh lại là người được nhiều người quan tâm, nói theo cách nào đó thì là người nổi tiếng, thế mới ồn ào lên vậy.
Nhưng mà, làm báo là làm cái gì bạn đọc cần chứ không phải làm cái mình thích, chuyện bác Thanh là chuyện nhiều người muốn biết.
Nhưng vì sao các báo trước đó mãi không nói? Chắc là vì ngại người khác, bảo ông ấy chức ấy, có gì phải quan trọng hóa, có thể đó là lý do.
Lúc đó Thanh Niên đưa tin đầu tiên, là tui viết, nhưng cũng không rõ ràng, chỉ là “Xác minh thông tin về…”
Vì bạn đọc không biết theo đường chính thống nên cứ theo tin đồn. Hôm rồi có cha còm vô fb tui, nói như đinh đóng cột, thi hài bác đã được đưa về trên chuyến bay…giờ đó (lúc ban đêm), tại cổng đó…Tui phải điện hỏi quanh, té ra là một anh lao động xuất khẩu chết ở Hàn quốc.
Tin tui nghe: Bác ấy bị bệnh rối loạn tiểu cầu, tất nhiên là liên quan tới tủy (chứ không phải tụy như lời đồn), và ca ghép tủy được các bác sĩ đánh giá là thành công.
Người nào bị đồn chết cũng sống lâu. Hy vọng bác Thanh cũng thế.

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

TRAI LÀNG LỘC AN


Mẹ anh này là vợ mình. Người vợ đầu tiên, duy nhất và cuối cùng.
Ngày xưa mình chở ảnh đi học.
Hết phổ thông, ảnh vào học trường mình từng học, thành bạn đồng môn.
Rồi mình dạy anh í. Anh í gọi mình bằng thầy. Lúc đó ảnh là cán sự lớp nên phải đưa đón thầy, là mình.
Ra trường, ảnh đi dạy cấp 4, là đồng nghiệp của mình (xét về ngạch đi dạy).
Sau cấp 4 thì ảnh đi học chung, thành bạn học với mình.
Lâu lâu, mình với anh í đi uống bia, thành bạn nhậu.
Tháng sau ảnh về đôi lúc lại thành thầy giáo của mình. Vì ảnh học truyền thông Quốc tế, mình loanh quanh trong nước. Lúc đó mình sẽ đưa đón thầy mình là ảnh vì mình có phẩm chất làm cán sự lớp; vả lại không đưa đón sợ mẹ ảnh la.
Cũng vui vì hiếm gặp chơ bộ.

Thứ Ba, ngày 02 tháng 9 năm 2014

MỤC ĐÍCH CỦA HỌC CHỮ

Chuyện đã kể: Có người đố một đại gia quê tui một triệu (1.000.000) có mấy số không. Hắn bảo, tao cần éo chi biết, có cả trăm thạc sĩ, cử nhân làm thuê cho tao nó biết là được.
Thằng này vui.
Nhưng không vui bằng thằng này: Nó nhiều tiền đến mức, nếu rút một lần thì ngân hàng đó bị sập.
Một hôm nó hỏi: Nếu như anh, anh có thể dạy một người không biết chữ đến đọc được mất bao lâu? Mình nói, tao dạy thì mất 15 buổi. Nó hỏi lại, anh nói chắc không? Mình bảo chắc. Vậy em thuê anh mỗi buổi 2 triệu, anh phải bảo đảm đúng 15 buổi thì đọc được chữ. Mình hỏi nó: Nhưng dạy cho ai mà gấp thế? Nó bảo dạy cho em. Mình ngạc nhiên: Thế lâu nay mày không biết chữ? Dạ không! Không biết chữ mà giàu thế rồi cần gì biết chữ? Nó lúng túng một hồi mới nói: Cái gì em cũng thuê người làm hết, nhưng có một cái không thuê được nên em phải tự làm. Mình hấp tấp: Cái gì mà đến nỗi không thuê được?
Nó bảo: Đi hát karaoke!
Mình vỗ đùi, la lớn: OK!
Hehe.