Thứ Năm, 8 tháng 8, 2019

THỨC TỈNH

Hôm qua đọc thấy mấy cái tin buồn: Một cháu bé bị bỏ quên đến chết trên xe đưa đón của trường Quốc tế; một cháu bé khác bị người tu hành lạm dụng và bạo hành dã man khi tham gia một khóa tu; một cô giáo đội đơn quỳ trước sân cơ quan công quyền…
Mấy việc trên sẽ không xẩy ra khi đất nước có một nền giáo dục đủ tốt, có thể chỉ cần tốt bằng một phần mười so với những gì khoa trương trong các khẩu hiệu: Trường chuẩn Quốc gia, Tất cả vì học sinh thân yêu, Dạy tốt học tốt, Tiên học lễ hậu học văn, Hiền tài là nguyên khí Quốc gia…vân vân.
Khi một Quốc gia mà giáo dục phổ thông và chăm sóc y tế là mảnh đất màu mỡ cho người đua nhau ta kinh doanh kiếm tiền thì khó có thể gọi là ưu việt.
Nhưng chúng ta không trách người kinh doanh. Là vì do Nhà nước làm không tốt nên họ mới làm. Chỉ trách người làm không có lương tâm.
Một trường Quốc tế mà không biết học sinh vì sao không có mặt ở lớp và nại lý do “vì cô giáo phụ trách việc đó nghỉ” rồi để học sinh chết trên xe thì quái đản, quái thai, quái vật thật.
Hồi mới nghe mấy bác sĩ bỏ bệnh viện công ra bệnh viện tư làm việc, thấy hay, vài tháng sau lại nghe họ tháo chạy khỏi bệnh viện tư vì lý do bị giao chỉ tiêu người bệnh. Để đủ chỉ tiêu thì được tập huấn… nuôi bệnh. Nuôi bệnh là sao? Là chữa đừng khỏi, chữa sao để bệnh nhân quay lại. Thật là lũ quái vật chứ đâu phải con người?
Quốc gia này phải thức tỉnh ra. Đừng mê muội vì những điều không có nhưng tự mình dựng lên, nói dối thành quen, như thật, tưởng thật.
Một Quốc gia mà đến chốn tu thiền cũng không yên. Có vẻ như bọn phản động Việt Tân có mặt khắp nơi. Thật bất an.
*
Và chúng ta cũng nên thức tỉnh.
Tôi không ám chỉ trường hợp gia đình cháu học sinh trường Phổ thông liên cấp quốc tế Gateway nói trên mà thấy trong thực tế có nhiều chuyện chưa thật phải.
Một ông bố bà mẹ học ở trường làng, vào đại học, đi làm việc, trằn lưng ra để đóng học phí cho con học trường quốc tế mỗi tháng hơn cả lương hai vợ chồng cộng lại. Thấy khát vọng và kỳ vọng của con người thật là to lớn. Bái phục!
Nhưng mà, theo thiển nghĩ của tôi, học gì thì học, học đâu thì học, chúng ta chỉ thành công, nền giáo dục chỉ thành công, con cái chỉ thành công khi mẹ về già con biết cõng mẹ đi chơi.
Thế giới rồi sẽ không còn quá cần người làm ra tiền mà cần nhiều người sửa lỗi cho những hệ lụy từ tiền. Họ không cần thiên tài mới sửa được lỗi, mà cần làm người bình thường, sống tốt. Mọi người đều sống tốt thì mới sửa được quá nhiều lỗi do tiền nhân gây ra.
Thiên hạ đang ngày một thiếu đi người bình thường.

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2019

TRÊN ĐỜI NÀY, CÁI GÌ THẬT NHẤT?

Nhiều tỷ phú, đấu giá bức tranh vài triệu đến vài chục triệu đô.
Bức tranh được treo nơi trang trọng nhất, bao nhiêu người có số má cũng chỉ được đứng từ xa ngắm, ngưỡng mộ nức nở.
Đó là bức tranh được thuê chép lại, bản chính đã được bỏ trong két sắt khóa 7 lớp.
*
Thằng em làm sếp, đeo cái đồng hồ Rolex, cầm điện thoại Vertu.
Một hôm ngồi nhậu, nó nghiêng tai nói nhỏ: Em mua cái đồng hồ 700 ngàn, khuyến mại thêm cái Vertu đó anh. Em dùng thì chúng nó tin chắc đồ thật chứ anh dùng nó lật mặt Tàu ra, ôi lắm.
*
Đi nhậu với mấy đứa bạn. Uống hết chai rượu thứ nhất, gọi chai thứ hai.
Một thằng sành điệu nhăn mặt: Rượu dỗm!
Mấy thằng cầm ly nhấp cái: Đúng, dỗm!
Bà chủ nhà hàng lên nạnh: Rượu vợ bí thư gửi bán mà mấy ông kêu dỗm. Mấy ông dỗm thì có!

THÂN PHẬN CON NGƯỜI

Mình không thích những người chế nhạo hình ảnh cô Lê Hoàng Diệp Thảo khóc khi rời tòa.

Vợ chồng sống với nhau ngần ấy năm, có với nhau chừng ấy mặt con, lâu nay dù cho ly thân nhưng danh nghĩa vẫn là vợ chồng, nay chính thức không còn nữa. Đó là một cung bậc tình cảm rất khác. Có thể ví như người sống thực vật, nay rút ống thở vậy.
Nên lắng lại một tý đi.
Không phải lúc nào, ở đâu cũng vì tiền.
Một người đàn ông ly dị vợ lúc 48 tuổi rất khác người đàn bà 4 con ly dị chồng lúc 46 tuổi.
Cá nhân mình thấy, bức ảnh gợi rất nhiều cảm xúc về thân phận con người.
(Ảnh của BÁO THANH NIÊN)

NHẦM CHỖ

Mọi thứ sẽ ổn nếu như ông Vũ Minh Hiếu (tức Thích Trúc Thái Minh) điều hành Trung Nguyên và Đặng Lê Nguyên Vũ trụ trì chùa Ba Vàng.
(Nó không ổn vì một ông tu thì thích làm kinh tế, một ông làm kinh tế thì thích tu).
Cái này bên tổ chức gọi là bố trí cán bộ đúng năng lực.
Hầu hết mọi cái sai đều bắt nguồn từ nhầm chỗ. Kể cả BOT và lấy vợ, lấy chồng.


HÃY GIỮ LẤY CON MÌNH, NẾU KHÔNG, SẼ MẤT HẾT!


Tháng trước, ở Quảng Bình: Bạn học với nhau, đi hát hò, bạn có chút men, chở bạn về thì hiếp dâm ban.
Thế là đã quá thú vật rồi, nhưng chưa hết, còn quay clip lại, post lên mạng để…khoe.
Tháng này ở Quảng Trị: Cùng bạn học với nhau, đi sinh nhật, về rồi thì hiếp dâm bạn, mà hiếp dâm tập thể.
Một nhóm bạn trai, hiếp dâm bạn gái cùng học, hãy tưởng tượng mà xem nó kinh khủng như thế nào?
Các vụ học sinh đánh nhau, rất nhiều vụ kèm màn lột đồ. Điều đáng nói là nhiều bạn học không hề can ngăn, thản nhiên quay clip để post chơi.
Nói vô cảm e không đúng, mà con người, những người trẻ đó, đã mất hết cả tính người.
*

Quy hết lỗi về ngành Giáo dục không sai nhưng không đúng hoàn toàn. Hãy xem lại cách giáo dục của cả hệ thống.
Đối với đoàn thể:
Biết bao cuộc trống giong cờ mở, “học tập và làm theo…”, biết bao cuộc trống giong cờ mở hành trình về nguồn này nọ, giáo dục đạo đức. lý tưởng, ra quân dẹp tệ nạn này kia… Hàng ngày ở trường thì đội cờ đỏ cờ đen búa xua oách lắm.
Nhân cách, đạo đức gì mà một học sinh bị bạn bạo hành không dám mở miệng, bạn biết, cô giáo chủ nhiệm biết cũng không có biện pháo ngăn chặn… Khi vụ việc phơi bày trên mạng thì tìm cách giấu giếm chỉ vì sợ ảnh hưởng thành tích.
Tinh thần và lý tưởng ở đâu?
Ở khu dân cư: Bảo đảm nhà của 5 đứa trẻ bạo hành bạn, nhà của mấy đứa hiếp dâm bạn… chắc chắn là gia đình văn hóa liên tục nhiều năm.
***Đối với gia đình: Hẳn luôn nghĩ con mình là giỏi. Không giỏi cũng chạy chọt cho được giỏi. Sẵn sàng bỏ phong bì chạy trường, mua điểm, lên bậc đạo đức... nhưng không sẵn sàng để lắng nghe và hiểu con mình.
Con mình không lo giữ lấy thì đến lúc có tiền "mua nó quay trở lại" cũng không được đâu. ****
Trong một hệ thống hình thức và dối trá đó hẳn sẽ sinh ra những con người đó mà thôi.
*
Bây giờ, các ngành, đơn vị đều có lực lượng thành đấu tranh trên mạng. Những người tham gia đều là những người trẻ, rất trẻ.
Tôi không phê phán về việc thành lập lực lượng này mà còn ủng hộ, nếu những người tham gia là những người hiểu biết, có học vấn và tư cách, tranh luận có lý lẽ và văn hóa tranh luận để thuyết phục người khác.
Tôi chỉ không thích sự kém hiểu biết của họ. Cứ có chuyện gì không tốt về đơn vị mình thì họ xúm vào chửi bới. Vốn từ rất hạn hẹp và chửi bới rất vô học. Hung hăng lấy thịt đè người như hồng vệ binh của Tàu. Một thế hệ trẻ kế cận của ngành đó đấy nhé.
Khi người trẻ a dua chạy theo mấy "thần tượng" tào lao, có ai trong lực lượng này mở mồm không? Không! Vì họ cũng đang... "thần tượng". Nếu không thần tượng thì cũng không đủ lý lẽ để nói. Và dù có lực lượng cả chục nghìn người thì đám giang hồ sống ảo quậy phá vẫn chiếm thế thượng phong trên mặt trận mạng meo.
Người lớn đã làm hư bọn trẻ.
Đến đây thì… hết nói.
*
CÁC BẠN, HÃY TÌM CÁCH GIỮ LẤY CON MÌNH!

Trò chuyện với người trẻ (No3): NGHĨ KHÁC ĐỂ THÀNH CÔNG



Trước hết hỏi cái: Có người trẻ nào bây giờ chịu khó đọc hết chừng này chữ không? Nếu đọc thì đã là người nghĩ khác 



* NGHĨ KHÁC VỀ HỌC VÀ LÀM
1. Học để làm chứ không học để xin vô biên chế.
2. Học cái không có trong sách chứ không học cái đã viết trong sách.
3. Học để tìm kiếm sự thú vị chứ không phải học để hành xác.
4. Học môn giúp ích cho mình chứ không học môn vô bổ để lấy bằng.
5. Học để ra người ta xin việc mình chứ không học để đi xin việc.
6. Học để làm người bình thường chứ không học để làm người phi thường.
7. Học để xây dựng gia đình hạnh phúc chứ không phải để quên gia đình.
8. Học để có nhiều bạn chứ không phải học để hơn bạn.
9. Học để đừng làm phiền người khác chứ không phải để làm phiền người khác.
10. Học để biết nhận lỗi chứ không học để chối lỗi.
11. Học để biết khen người khác chứ không học để chê người khác.
12. Học để biết mình thua cả tỉ người trên trái đất chứ không phải để thấy mình năm nay hơn mình năm ngoái.
13. Học để tự nói, không học để cầm giấy đọc.
14. Làm cái người khác chưa làm chứ không làm theo cái người khác đã làm.
15. Làm việc mình thích chứ không làm việc bố mẹ muốn.
16. Làm việc để kiếm tiền, biết cách hưởng thụ và giúp người khác chứ không làm việc chỉ để kiếm tiền.
17. Làm để nuôi con học hành có kiến thức chứ không phải làm để dành tài sản cho con.
18. Sợ không có võ chứ đừng sợ không có đất dụng võ.
19. Đừng đi tìm minh chủ, hãy tự mình làm minh chủ cho mình.
* ĐI LÀM ĐỂ LÀM GÌ?
Câu hỏi rất ngu. Đi làm để có ăn, nuôi bản thân, lo cho gia đình, để con cái học hành chứ làm gì nữa?
À, vậy hỏi tiếp, nếu muốn vào công chức, tối thiểu phải mất 300 triệu (dù có tổ chức thi cử như thật). Gia đình không có, cầm sổ đỏ đi vay. Mỗi tháng trả lãi bao nhiêu nhỉ? 2,4 triệu!
Xong vào lĩnh lương công chức ban đầu, nhóm 3 (C3) là 2.011.500 đồng. (Làm tròn là 2,1 triệu). Chưa đủ trả lãi ngân hàng.
Giả sử, 300 triệu này là số tiền ba mẹ đầu tư, không phải vay, con không phải trả lãi mà chỉ trả vốn cho ba mẹ dưỡng già, thì: Mỗi tháng tiền thuê nhà 500 nghìn đồng (ở ghép); Tiền xăng xe 600 nghìn đồng; còn 1 triệu.
Nếu nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn tắm... thì 300 tháng, tức là 25 năm sau mới trả được cho ba mẹ. Nếu tính tăng lương theo bậc thì thời gian tạm tính có thể rút lại còn 12 năm.
Vậy làm làm gì?
Nhưng bao nhiêu người vẫn nô nức, hào hứng, hãnh diện, chen nhau để vào công chức và vẫn sống khỏe. Hay chưa?
Không làm thêm mà có thì làm gì? Ăn cắp! (Mỹ từ là tham nhũng).
Không vòi vĩnh, khai khống mới là chuyện lạ.
*
Cuộc đời khi trưởng thành cho đến khi về hưu tính ra chừng 35 năm. Phần lớn thời gian trong số đó dành cho công việc cơ quan. Cơ quan là ngôi nhà thứ hai như ở chính của ta.
Vậy thì cơ quan phải vui. Chứ đi làm mà trên đe dưới búa, đồng nghiệp tị hiềm, sếp nạt nộ thì đó là đi... hành xác chứ đi làm gì?
Mà cuộc đời ta thì phải sống, vì ta, vì bố mẹ, vì con cái... bao nhiêu là việc. Đến cơ quan thì như thế, lại mang áp lực và sự bực bội về nhà (chưa kể mất công nghĩ mẹo ăn cắp) thì còn gì là sống?
*
Vậy nên, đi làm, nhất định phải đi. Nhưng làm việc mình thích (đã thích tức có năng khiều, năng lực và thấy dễ dàng). Nhưng mà phải có thu nhập để sống cho ra sống (sống đàng hoàng, đừng nghĩ cách ăn cắp) thì nên tìm một công việc chứ đừng tìm một biên chế.
Muốn tìm một công việc phù hợp có thu nhập cao thì nên học, không phải học lấy bằng mà học để làm.
Đi làm thuê thì được người thuê trọng dụng.
Có khả năng làm chủ thì thành minh chủ cho người khác được nhờ.
Thế mới gọi là đi làm. Thế mới gọi là sống!
* LÀM CÔNG CHỨC ĐỪNG NÊN GIỎI QUÁ?
Là đang nói trong bối cảnh hiện nay, sau này thì chắc sẽ khác 
Không biết mọi người thế nào chứ trong ngần ấy năm làm việc, mình luôn để ý và nhận thấy một điều, những người giỏi, những người thạo việc, những người nhiều tài... con đường thăng tiến sẽ rất khó khăn.
Kể nghe:
Có hai ông anh con bác họ gần, một anh lớn tuổi hơn và một anh nhỏ tuổi hơn mình.
Anh nhỏ tuổi hơn đẹp trai cỡ bằng mình (hồi trước mình đẹp trai lắm, giờ đỡ nhiều rồi ) nhưng ổng cao đến mét tám nên thành ra về ngoại hình chấp mình “trên 10 km”.
Ảnh học ĐHSP rồi làm giáo viên ở ngoại ô TP Huế. Về trường, con gái quanh vùng rủ nhau đi xem, thấy rồi thì xuýt xoa, mơ ước, giành nhau, ghen nhau. Đồng nghiệp thì điên máu còn trai làng luôn tìm cách gây sự. Đến mức hay tin, về hè, mình phải dạy cho anh mấy chiêu ruột để tự vệ. Từ đó cứ sáng ra, anh cởi trần, đấm đá nát bét cả vườn chuối sau trường. Trai làng nhìn thấy thế mới chịu lãng ra.
Anh hát hay, đàn giỏi, làm thơ hay,.. Học văn mà thiếu giáo viên dạy nhạc ảnh dạy luôn, thiếu giáo viên mỹ thuật, dạy luôn... Văn nghệ cần có giải thì phải cầu anh ấy. Lãnh đạo tiếp khách quan trọng cũng phải gọi. Đại để thế.
Dạy hơn 30 năm rồi vẫn không làm nỗi chức hiệu phó, học trò anh dạy và ngưỡng mộ tài năng của thầy lại về làm sếp ảnh.
Ông anh lớn tuổi viết văn thì văn hay nổi tiếng luôn, giải này giải nọ, được dựng thành phim này phim nọ. Làm truyền hình cũng đủ loại huy chương. Từ kịch bản, lời bình, dẫn chương trình... làm ngon. Khó đâu đều kêu anh ấy.
Nay về hưu rồi cũng chưa có nỗi chức “nguyên phó phòng”.
Cũng không ai ghét mấy ổng, có điều, đưa lên ổng làm quản lý thì thiếu người làm, thế là hai ông làm lính miết.
*
Lại kể, có ông về làm việc ở cơ quan thì cơ quan đó kêu trời, đến mức không dám giao việc cho ảnh vì sợ bể chuyện. Không có việc gì cụ thể nên trên bổ về yêu cầu cơ quan cử người đi học gì đó, sếp thấy ai đi cũng khó có người thay nên cử anh ta đi. Hết lớp này đến lớp khác, Mọi người bận còn ảnh rảnh nên hay đến thăm sếp này sếp nọ, đến khi làm quy hoạch, cơ quan chỉ có ảnh đủ bằng cấp theo tiêu chuẩn. Đương nhiên ảnh lên làm sếp. Cả cơ quan cười méo xẹo.
Một cô khác ngơ ngơ như ngỗng đội lá môn, chẳng làm được gì. Vậy rồi sếp lớn về hưu, mấy ông phó đánh nhau chí chóe tranh ghế; mấy ông trưởng phó phòng thì theo phe ông này ông khác loạn cả lên. Trên về dẹp xong cái thấy cô ngỗng đội lá môn không theo bên nào, lại đang cần cơ cấu nữ nên đưa lên.
Chết chúng mày chưa!
*
Vậy nên, trừ làm báo (vì không ai nghĩ đề tài, đi lấy tư liệu rồi viết thay cho được), và một ít ngành đặc thù, còn lại làm công chức, viên chức nói chung, muốn làm sếp nếu không có thân thế, không đủ tiền bạc, không thể vô liêm sỉ để luồn cúi, nịnh nọt thì đừng nên giỏi, à không, đừng nên bình thường mà phải... khờ. Có thể khờ thật, có thể giả khờ, nhưng nhất định đừng làm gì ra hồn và ai làm gì cũng đừng ý kiến ý cò. Cứ từ từ mà lượm hoa rơi.
Thạo việc cái gì sếp cũng kêu, mắc mệt. Giao việc mình làm cái rẹt xong sau này bình bầu nó bảo chưa phát huy hết năng lực, thằng khờ cặm cụi mấy ngày chưa xong lại được đánh giá là cần cù, chăm chỉ, siêng năng... Làm cái gì nó cũng phải hỏi, sếp lại bảo chịu khó học hỏi.
Thằng nhanh nhẹn, chụp ảnh đẹp thì không bao giờ có trong khuôn hình. Chỉ thế thằng giỏi cũng đã thua thằng khờ rồi.
Giỏi, cương trực, trung thực, có chính kiến... thì đừng chôn mình ở đó, thoát, ra ngoài, nơi lấy thước đo công việc để trả lương mà làm. Có thể làm thuê, làm lính nhưng “lính đẹp trai”   

Trò chuyện với người trẻ (No2): HỌC AI VÀ HỌC CÁI GÌ?



Tôi vừa đọc xong và đang đọc lại quyển ĐẠI HỌC của TS. Nguyễn Xuân Xanh. Trước đó, có đọc CÁC CÔNG DỤNG CỦA ĐẠI HỌC của Clark Kerr.
Lâu nay đọc sách chuyên môn về báo chí là do mình hành nghề báo, nay đi dạy nhiều nên phải biết đại học là cái gì. Và đọc xong, thực sự… hoảng hốt. Hóa ra chúng ta được đào tạo trong một môi trường… rất sai! Đó là lý do tôi viết “Trò chuyện với người trẻ". Đây là bài thứ 2. Mục đích là gợi mở vấn đề để bạn trẻ suy nghĩ.

CHỈ VN MỚI CÓ ĐẠI HỌC… LÀM GÌ CŨNG ĐƯỢC
Trong bài đầu, ĐỪNG CHẾT VÌ ẢO TƯỞNG. tôi nhận được comment của Phan Văn Tú: “Không có ai mơ ước làm khoa học hết hả anh?”, câu hỏi làm tôi giật mình y như đã giật mình khi đọc xong hai quyển sách nói trên.
Nói gọn lại, đại học chính là nơi đào tạo ra những con người làm thay đổi thế giới nhờ những phát minh khoa học của họ. Vì thế, thầy muốn dạy cái thầy muốn và sinh viên muốn học cái sinh viên muốn. Ta đã nhận thức sai về đại học và vì thế tạo ra một môi trường cũng… sai nốt.
Thử hỏi xem: Người trẻ bây giờ có ai muốn làm khoa học? No!
Mà đất nước không có các nhà khoa học tài danh thì không thể nào tiến lên được, mãi mãi lẹt đẹt chạy theo người ta.
Cả nước từ nhí đến già đua nhau đi thi sắc đẹp, thi giọng hát, thi tấu hài, thi MC… Cứ như cả nước sắp gia nhập giới showbiz (các địa phương đều thành đầu tàu).
Có một cuộc thi có thể coi là đàng hoàng nhất, “Đường lên đỉnh Olympia” thì lại là nơi phát hiện nhân tài cho… nước khác.
Oái oăm thay, nhiều địa phương, như Hà Nội, đặt ra mục tiêu phổ cập tiến sĩ cho cán bộ lãnh đạo. Rất nhiều cán bộ lãnh đạo là tiến sĩ, tức là vô cùng nhiều nhà khoa học đi làm cái việc chẳng liên quan gì đến chuyên môn của mình. Vì thế trong nhiều thập niên, VN chưa có một phát minh nào nên hồn. Những phát minh phục vụ đời sống toàn dựa vào… nông dân! Bi kịch chưa?
Thực ra, những người có bằng tiến sĩ nói trên không phải là tiến sĩ đúng nghĩa (trừ làm ở nước ngoài mà cũng chỉ vài người làm thật thôi).
Cái sai từ đào tạo đã dẫn đến cái sai về cuộc sống. Sinh viên học đại học như đi học nghề. Và họ có học lên cao thì để nhằm mục đích đạt các tiêu chuẩn để tuyển dụng và tiến thân theo đường công chức. Và cho dù đã học như thế, nhưng muốn tiến thân họ phải qua trường chính trị. Cứ học xong cử nhân hay cao cấp chính trị thì ra làm gì cũng được. Cả thế giớ chỉ có VN có trường này. Kinh chưa?

NGHỀ… LÃNH ĐẠO
Một cán bộ, trong cuộc đời, để làm lên hàng lãnh đạo, phải “luân chuyển” rất nhiều nơi. Các bạn thấy không, mình làm một việc, hiểu rõ về việc đó đã khó, cán bộ thì lúc làm công thương, lúc chuyển qua văn hóa, lúc làm bí thư, lúc làm chủ tịch…
Còn cán bộ đoàn rồi thì làm lãnh đạo tuốt, lãnh đạo gì cũng xong, như thể siêu nhân. Cái gì cũng làm và cái gì cũng… trời ơi đất hỡi. Đến nói trên nghị trường cũng làm trò cười cho thiên hạ.
Cha ông đã dạy: “Một nghề cho chin hơn chin mười nghề”. Cán bộ lãnh đạo của ta nếu rời chức vụ không có ai thuê làm là vì thế. Và vì thế, họ kiên quyết giữ cái ghế của mình bằng mọi giá, kể cả nghĩa đen của giá. Trong cuộc đời họ chỉ làm nghề không khai trong lý lịch: Nghề lãnh đạo!
Điều này đã tác động lớn đến tâm lý, suy nghĩ và động cơ của người trẻ.
XIN TIỀN BỐ MẸ?
Đó là thói dựa dẫm thâm căn cố đề do chính bố mẹ tạo ra. Cái gì cũng nghĩ làm cho con trong lúc đáng lẽ, chỉ nên cho con kiến thức là đủ.
Một người sức dài vai rộng thế nhưng làm gì cũng xin tiền bố mẹ, kể cả xin để đi làm… tình nguyện. Đến khi ra đi làm rồi, mua nhà cửa, xe cộ cũng xin bố mẹ. Mà bố mẹ thì già, chân lấm tay bùn, phải oằn lưng lượm từng đồng bạc.
Tôi đã gặp rất nhiều sinh viên sử dụng laptop, máy ảnh, điện thoại di động loại mà cả đời tôi chưa có, dù rõ ràng tôi làm ra tiền hơn sinh viên. Vì sao? Vì tôi thấy dùng những thứ tôi dùng là đủ. Trong lúc sinh viên về nói với ba mẹ là con học báo chí, cần phải thế này thế kia, thế là đến cắm sổ đỏ ba mẹ cũng cắm để vay mà sắm cho con. Sắm để con làm gì? Làm màu!
Sắm đồ xin không dùng vào mục đích hành nghề mà để làm anh hùng bàn phím, để seo-phì, để a dua với số đông vào thần tượng trước đây là bà Tưng, sau này là anh Khá Bảnh, anh Phúc XO… Thật vô bổ! Vô bổ là vì sao? Là vì những đứa đó không có cái gì để ta đáng học, nó có thể ồn ào trên mạng một lúc rồi thiên hạ sẽ quên nó đi vì có đứa khác nhố nhăng hơn, tưng hơn.
Hãy nhớ, anh theo đám đông nào người ta sẽ đánh giá được con người anh ngay. Và thời đại kỹ thuật số này, nó lưu giữ suốt đời. Mai kia anh có làm gì thì sẽ có người lục anh ra mà phán xét. Coi chừng!
NÊN HỌC TẬP AI?
Cả nước đang học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Tôi là người thần tượng Bác Hồ vì thế thấy không có gì sai cả. Nhưng thực sự để học tập và làm theo một con người có lẽ chỉ có một trên cõi đời này thì thật là khó cho người học.
Trong cuộc sống, em nên học anh, con nên học cha mẹ, bạn bè nên học nhau, cao hơn thì nên học và thậm chí thần tượng những danh nhân, những người gần gủi với lĩnh vực mình đeo đuổi. Con người không bao giờ toàn bích nên học là học cái tốt của họ.
Học bạn là học cái bạn giỏi, vì sao mình ngoại ngữ yếu thế này mà bạn mình giỏi thế? Học. Mà nói học thì học ngay đừng để đến ngày mai.
Tôi thường khuyên sinh viên, ngoài học tập chuyên môn của mình thì chỉ có một điều đáng quan tâm, đáng học và phải học là ngoại ngữ. Trẻ không học, có thời gian không học thì đợi đến khi nào?
Điều vô lý nhất của người trẻ hiện nay là khi đi học lại tính chuyện đi làm thêm, đến khi ra đi làm lại tính chuyện đi học. Lúng túng mãi mà chẳng có cái gì ra hồn. Lạ chưa?
Làm đến ông này bà kia mà khi bắt tay ngoại giao, giới thiệu thành phần đoàn của mình cũng không nói nỗi một câu tiếng Anh hỏi có nhục không? Nghĩ thế đi.
Bác Hồ biết mấy chục thứ tiếng đấy, bây giờ có ai học được không mà suốt ngày ra rã? Lãnh đạo là họ nhận lãnh cái phần chỉ đạo, mà chỉ đạo thì không làm cụ thế nên họ chẳng rành gì đâu, tin họ một vừa hai phải thôi.
ĐỌC SÁCH
Này nhé, nếu lãnh đạo và những người quản lý ngành đọc ĐẠI HỌC của TS. Nguyễn Xuân Xanh hay CÁC CÔNG DỤNG CỦA ĐẠI HỌC của Clark Kerr thì ta đâu có một nền giáo dục nhôm nhựa như hiện nay? Đến đọc cái người ta đúc kết trí tuệ nhân loại để áp dụng cũng không đọc nữa thì làm được gì? Phải không?
Người trẻ thông minh, năng động nhưng phải có ý chí. Muốn có ý chí thì phải độc lập suy nghĩ. Muốn độc lập suy nghĩ thì phải đọc sách, đọc sách và đọc sách. Đọc sách để xây dựng văn hóa nền của mình.
Buồn thay, văn hóa đọc ngày càng mai một.
Đừng bao giờ than học xong không có việc làm, cử nhân, thạc sĩ đi xe ôm… Tôi cam đoan, đó là những người kém, xe ôm chính là công việc phù hợp với họ.
Lãnh đạo đừng bao giờ nhắc lại câu: “Thừa thầy thiếu thợ”. Học đại học VN ra không phải là thầy mà càng không phải là thợ!
Trong vô vàn nhiễu nhương của đời sống thì ta chọn cái gì? Đó mới là người giỏi!