Thứ Năm, ngày 21 tháng 5 năm 2015

Chữ nghĩa lắt léo

Thời bao cấp, Luật Hôn nhân không như bây giờ. Việc ly hôn không dễ.
Muốn nộp được đơn phải có cả chữ ký của vợ lẫn chồng.
Có lần tòa án nhận được đơn của cô vợ xin ly hôn để lấy chồng khác, dưới cũng có chữ ký của anh chồng, nhưng trên chữ ký, ảnh viết một câu không chấm phẩy:
“Tôi cho cô về nhà lấy chồng nhất thiết không được ở lại với tôi”
Ra tòa, luật sư bên nguyên nói, anh chồng thuận tình ly hôn, nên câu này được hiểu: “Tôi cho cô về nhà lấy chồng, nhất thiết không được ở lại với tôi”
Luật sư bên bị lại bảo, ảnh không đồng ý ly hôn, nên câu này được hiểu:
“Tôi cho cô về nhà, lấy chồng nhất thiết không được, ở lại với tôi”
Hỏi lại anh chồng, ảnh nói một tràng: “Tôi cho cô về nhà lấy chồng nhất thiết không được ở lại với tôi”.
Tòa búi.
Hôm qua ngồi uống nước, nghe hai anh bàn bên bàn chuyện gì đó của tòa. Một anh (có vẻ như là người phía bị can) hỏi: Rốt cục thì đoán họ xử khoảng mấy năm? Anh kia (có vẻ như là luật sư hay quan tòa gì đó) lắc đầu: Biết đâu được, cái đó là do…Obama quyết định.
Thoạt đầu ngu lâu không hiểu, nhăn trán suy nghĩ mãi, sao vụ án ở VN lại do Obama quyết định?
Hiểu ra mới thấy, chữ nghĩa thời nào cũng rất lắt léo.

Thứ Năm, ngày 14 tháng 5 năm 2015

LIKE PHÓ THỦ TƯỚNG VŨ ĐỨC ĐAM!

(Cám ơn Thuận Thắng đã cho tôi niềm cảm hứng từ một bức ảnh)

Từ lâu, tôi đã rất thắc mắc, nên có lần hồi còn ở Hà Nội, đi theo dõi ĐH Đảng (lần đó bác Mạnh trúng Tổng bí thư), đánh bạo hỏi một vị lãnh đạo cấp cực cao, rằng VN mình có quy định nào về cách ăn mặc của lãnh đạo không, rồi phân bua, tôi hỏi thế là vì tôi thấy các đồng chí đi thị sát vùng thảm họa thiên tai hay nhân tai đều mặc áo sơ mi trắng hoặc áo đại cán, có chăng là đội thêm cái mũ cối của bộ đội. Đồng chí ấy cười rồi lờ đi, không nói.
*
Nhiều lần ngồi “mơ nước Nga”, tôi tưởng tượng mình làm nhớn, lúc đó tôi phóng mô tô đi làm; thị sát vùng nào, ví dụ đi kiểm tra thi công QL như anh Thăng, tôi mặc áo pull quần jean, đội mũ quay ngược lưỡi trai…
Lúc đó lại nghĩ, hình ảnh anh Thịnh lúc lên báo có gây ra đàm tiếu gì không ta? Haha.
Nghĩ xong thì thấy ghen tị với cha Putin.
Mơ.
*
Một lần, tôi lướt mạng, gặp hình ảnh Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đá bóng. Kéo lên kéo xuống xem hoài rồi thốt lên: chính là đây!

Sáng qua đọc Tuổi Trẻ, gặp hình ảnh Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đeo ba lô lội suối, sãi chân dài, thanh thoát như một con báo; mạnh mẽ hơn tất thảy những người cùng đi; hình ảnh chưa từng gặp ở chính khách nào (trừ Bác Hồ hồi ở chiến khu Biệt Bắc). Hình ảnh đó thực sự đã chạm đến trái tim, lòng rưng rưng cảm xúc.
Cho đến lúc này, xem lại bức ảnh, sự rưng rưng ấy vẫn trào lên.
*
Phó thủ tướng trả lời phỏng vấn bằng tiếng Anh (cái này người ta cũng hay ngụy biện là về ngoại giao, chính khách phải nói tiếng mẹ đẻ), cách tư duy trong câu trả lời của ông rất…Mỹ!
Tất nhiên là có chuẩn bị, nhưng chuẩn bị được cũng thật đáng nể phục.
*
Thực sự tôi cũng thán phục đồng nghiệp Thuận Thắng của Tuổi Trẻ, anh đã chộp được khoảnh khắc để có lẽ, không chỉ mang lại cho riêng tôi mà rất nhiều người niềm cảm hứng tươi tắn, thanh thoát, cho tôi gặp lại những gì tưởng đã mất đi vĩnh viễn…

TỰ DO LÀM NGƯỜI!

Ngày 12.5 cách đây 7 năm, anh Nguyễn Việt Chiến bị bắt vì viết loạt bài về vụ PMU18. 
8 tháng sau anh được trả tự do, tôi mời gia đình anh vào Đà Nẵng chơi.
Hôm đó anh em chúng tôi tiếp anh ở nhà hàng Cội Nguồn (khu Đảo Xanh- Đà Nẵng). Một anh CA ngồi ở bàn bên cùng đồng nghiệp (không mặc sắc phục), chỉ là quen biết trên công việc chứ cũng không mấy thân thiết và cũng ít gặp nhau, nhưng thấy tôi nên sang cụng ly. Tôi giới thiệu, đây là anh Nguyễn Việt Chiến. Anh ấy sửng ra mấy giây rồi đặt ly xuống bàn, chấp tay lại: Anh Việt Chiến, cho em lạy anh một lạy!
Khi ra về, tụi tôi kêu tính tiền thì chủ quán nhất định không lấy, tôi hỏi vì sao, anh chủ quán chỉ nói, tôi bảo không lấy là không lấy.
Vậy là nhờ anh Việt Chiến mà lần đầu tiên kể từ ngày từ Hà Nội vô Đà Nẵng, tôi được một bữa uống bia…chùa.
Hôm nay 14.5, ngày mà cách đây 7 năm, trên trang nhất Thanh Niên có một cái tít khó có người dám dùng: "Phải trả tự do cho các nhà báo chân chính!".

Anh Nguyễn Việt Chiến vừa viết bài thơ về sự kiện này, mở đầu bằng hai câu: “Bảy năm, ờ nhỉ, qua rồi/ Tôi đã trở lại là tôi mỗi ngày” .
Nhưng tôi lại thích nhất hai câu kết: “Tháng ngày tôi vẫn ước mơ/ Một lần trở lại tự do làm người”. Hai câu thơ kiệt xuất!
***
(Tui cố tình dùng hai từ cuối. Thực ra người ta nói thơ là kiệt tác, con người mới kiệt xuất)

Thứ Hai, ngày 11 tháng 5 năm 2015

SỐNG VÀ NGHĨ NHƯ... AQ

Robert Schuller nói: “Bạn sẽ trở thành điều mà bạn nghĩ đến suốt cả ngày”
Đó cũng là tinh thần chính trong sách và phim The Secret (tựa Việt: Bí mật Luật Hấp dẫn). Luật Hấp dẫn là quy luật quyền năng nhất trong vũ trụ.
Theo Luật Hấp dẫn, con người sẽ hấp dẫn tất cả những gì tập trung vào. Bất cứ việc gì con người dành công sức vào đều quay trở lại với con người. Vì thế, nếu tập trung vào những điều tốt đẹp và tích cực, tự nhiên ta sẽ thu hút được thêm thật nhiều những điều tốt đẹp và tích cực vào cuộc sống của mình. Nếu chỉ quan tâm đến những điều thiếu thốn và tiêu cực thì đó sẽ chính là những thứ sẽ được “hút” vào cuộc sống của người đó.
Dân gian có câu: “Ghét của nào trời trao của ấy” là nói về quy luật này.
Mấy cô ghét người hút thuốc lá thế nào cũng vớ phải tay nghiện thuốc.
Hàng ngày mở fb, thấy vô số lời than thân trách phận, chửi bới công kích đủ điều. Coi chừng nó vận vào người.
Văn hào Lỗ Tấn đã sản sinh cho nhân loại nhân vật AQ vĩ đại. Tinh thần AQ là ai chửi bố AQ, AQ bảo: Cứ coi như nó đang chửi bố nó. Thế là AQ thanh thản còn người chửi tự vận vào mình những điều khắc nghiệt đó.
Thời đi học, thầy giáo dạy văn luôn phê phán AQ. Thầy không biết AQ thông thái đang ứng xử với đời theo Luật Hấp dẫn.
Mình đề cao tinh thần AQ. Sống và nghĩ như AQ!

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 5 năm 2015

Binh nhất THỊNH và trung sĩ LÂM

(Câu chuyện hòa hợp, hòa giải nhìn từ phía tôi)
Người chị hiện nay trông nom nhà tôi ở quê là con bác tôi.
Hồi đó bác trai tôi đi bộ đội, bác gái và chị ở nhà. Giặc càn, cả làng đi tản cư, ba tôi lúc đó chưa có gia đình, ở trên rừng về làng đưa chị dâu và cháu đi.
Bị phục kích, mọi người mạnh ai nấy chạy vô rừng.
Ba tôi giấu hai người vào bụi cây rậm, dặn ngồi im rồi đi vòng sang nấp ở một tảng đá khác.
Chị tôi khóc, bọn lính nghe được tiến về bao vây bụi cây lôi bác gái tôi ra, trói lại, thay phiên hãm hiếp rồi giết chết. Ba tôi chứng kiến cảnh đó nhưng không một tấc sắt trong tay nên đành bất lực.
Chị tôi lúc đó 3 tuổi, theo bản năng chạy vô rừng.
7 ngày sau, một người đi rừng nhìn thấy, tưởng con khỉ con nên đến bồng về, nhưng không phải khỉ, đó là chị tôi. Sau đó rất lâu ba tôi mới tìm được chị.
Ba tôi thương chị vô cùng.
*
Câu chuyện trên ám ảnh suốt cả tuổi thơ tôi.
Lớn lên, chứng kiến cảnh bom đạn phá tan nát xóm làng. Ngay sau lưng nhà tôi là nhà o Lựu, bà con với nhà tôi, một quả bom khoét sâu làm cả nhà 7 người không tìm ra một dấu vết.
Mà nói chi xa, cả khu phố Khâm Thiên (Hà Nội) người dân có tội tình chi mà B52 rải thảm giết họ?
Tôi đi bộ đội như một thứ bản năng, họ ở đâu đến phá nhà mình thì mình phải đuổi họ đi. Thế thôi.
*
Đơn vị tôi đánh về Pleiku, tiến về giải phóng Buôn Mê Thuột và sau đó đóng quân ở Đăkmin. Lúc đó mang quân hàm binh nhất.
Làng đơn vị tôi đóng quân có anh Lâm là trung sĩ, phế binh của chế độ cũ. Anh chơi đàn rất hay. Mỗi tối đi nhận cơm về ăn (lúc đó tiểu đội tôi ở trong một nhà dân), chúng tôi đều mời anh ăn cùng (anh không có nhà cửa, không có cái ăn, tụi tôi lấy áo quần bộ đội của mình đi nhuộm màu khác cho anh mặc). Anh dạy chúng tôi thêm những ngón đàn, dạy chúng tôi điệu valce đầu tiên; chúng tôi cũng dạy cho anh vài bài hát mà chúng tôi yêu thích.
*
Một hôm ngồi với anh Lâm rất khuya trên bãi cỏ trước nhà, tôi kể cho anh câu chuyện bác gái tôi.
Anh Lâm nghe xong nhìn lên trời, thở dài, đoạn nói: : Nhà con bé Xuyến (con gái chủ nhà tụi tôi ở, 18 tuổi, mỗi lần nhìn có cảm giác như cái cúc áo trước ngực sắp bật tung, bắn vào mắt), rất lo lắng khi bộ đội về, tui cũng lo, nhưng cả tháng ni tui theo dõi, các cậu thậm chí một lời tán tỉnh cũng không. Con Xuyến nó thích cậu Sinh (trong tiểu đội) nhưng cậu ấy cũng đối xử rất chừng mực. Tui nhìn thấy hết.
Thấy đã thân thiết, tôi hỏi tiếp: Anh Lâm, em hỏi thật, ngày còn làm lính, anh đã từng đốt nhà hay hiếp vợ con ai chưa?
Anh Lâm không ngạc nhiên hay phản ứng trước câu hỏi của tôi, chỉ nhìn lên trời, thở dài…
*
Mấy hôm nay cứ mở mạng ra là thấy mọi người tranh luận về hòa hợp, hòa giải dân tộc; cũng thấy vô số người cứ mở miệng là nói hòa hợp nhưng không ngớt lời công kích chế độ, công kích chính quyền với lời lẽ hằn học vô lối. Đã thế lại còn tổ chức ngày quốc hận. Thú thật tôi không hiểu quốc nào hận và hận ai?
Hòa hợp không phải chỉ nói, không phải từ một phía, cũng không phải cái gì to tát, hòa hợp phải từ từng người.
Tôi với anh Lâm đã hòa hợp ngay từ ngày đầu giải phóng.
Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau cho đến ngày anh lái xe reo chở gỗ bị lật xuống vực sâu.

Thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2015

Chuyện tình thời tàn cuộc chiến

Đây là câu chuyện có thật. Đã 40 năm nhưng mỗi lần kể lại, tôi vẫn có một cảm giác vừa đau đớn, vừa hạnh phúc. Đau đớn vì sự khốc liệt của chiến tranh và hạnh phúc vì tình đồng đội.
Anh Lan làm cơ yếu.
Lúc đó tôi không biết cơ yếu là gì, chỉ nghe nói là họ chuyên dịch mật mã các bức điện tín rất quan trọng, quan trọng đến độ, trong lúc họ ngồi làm việc, nếu có người bước vào thì họ có quyền bắn ngay. Nghe nói ai làm việc này cũng phải xét lý lịch đến 5 đời.
Nói là nghe nói nên không xác tín, chỉ biết lúc đó anh mới thượng sĩ nhưng đến sư trưởng cũng rất tôn trọng anh. Trai Hà thành vốn đã trắng trẻo, lúc nào cũng ngồi trong phòng nên càng trắng trẻo thư sinh. Đám lính trẻ chúng tôi nhìn anh, nhìn công việc của anh rất ngưỡng mộ.
Tôi làm công vụ, bảo vệ các thủ trưởng nên ngày nào cũng tập võ thuật, bắn súng, phóng dao…Anh Lan thường ngồi xem. Một hôm vui chuyện, anh kể, hồi ông Phùng Thế Tài làm nhiệm vụ bảo vệ cho Bác Hồ, ông bắn súng rất giỏi. Một hôm đi công tác, ông xuống suối lấy nước, Bác ngồi trên triền đồi,  Bác thử muốn tài ông nên dùng một hòn đá ném xuống suối, ông Phùng Thế Tài lập tức phản xạ, rút súng bắn vỡ tan hòn đá. Kể xong anh hỏi, Thịnh biết vì sao ông Tài bắn tài thế không, tôi lắc đầu. Anh Lan nói vì ông luyện bằng cách đưa một sợi tóc lên giữa hai mắt, sát trán, cứ thế nhìn, nhìn bao giờ sợi tóc to như cột nhà là thành. Lúc đó hòn đá cuội nhỏ như hòn bi ông nhìn to như cái thúng nên bắn phát trúng liền. Tôi nghe anh kể thích quá, về nhổ sợi tóc luyện mãi, đến mức thủ trưởng tôi nói thàng này bị tâm thần hay sao suốt ngày cầm sợi tóc dí lên trán trừng trừng con mắt…
*
Khi đơn vị được lệnh rút từ Căm pu chia về nước, hai xe chở đơn vị cơ yếu được ưu tiên về trước. Giữa đường bị lính Pôn Pốt phục kích, anh em bỏ xe chạy vào rừng khộp. Lúc đó mới phát hiện ra trên xe chở hàng có một người con gái nấp trong đống bao tải nhảy xuống. Anh Lan kéo tay người này chạy đi…
Khi đơn vị vệ binh sư đoàn đến tiếp ứng, chia nhau từng nhóm 3 người vào rừng tìm thì chỉ thấy 3 người, suốt một ngày trời vẫn không thấy anh Lan và người phụ nữ.
Mọi người đoán già đoán non, thậm chí có giả thuyết cho rằng cô đó là gián điệp, kế hoạch chuyển quân lập tức được thay đổi.
*
Đơn vị tôi về đóng quân bên một con suối ở vùng núi Pleiku mới được giải phóng, đang là mùa mưa vùng biên, vắt và muỗi như trấu.
Tôi và anh Tó (người dân tộc Tày) được cử đi săn lấy thực phẩm, hai anh em lấy dầu luyn (dầu nhớt) bôi khắp người cho vắt khỏi cắn. Ba ngày, ngày nào cũng kiếm được con nai hoặc con hoẳng.
Ngày thứ tư, đi mãi đến chiều không gặp con thú nào, anh Tó đưa tôi quả lựu đạn bảo xuống suối kiếm ít cá để anh đi thêm chút nữa xem sao.
Tôi xuống suối, chọn chỗ nước quẩn, rút chốt thả cái bùm. Cá chết lật bụng trắng phau. Vừa lúc, nghe một tiếng hú man dại vang lên bên kia suối. Tôi bay người lộn mấy vòng, nấp sau tảng đá lớn, giương AK chỉa về phía tiếng rú, nghĩ là bọn Pôn Pốt nên quát bằng tiếng Miên: “Tao thấy rồi, bước ra, giơ tay lên không tao bắn”. Nói mãi không thấy ai động đậy, bèn nói câu đó bằng tiếng…ta. Một bóng người từ trong bụi chui ra, đầu tóc rủ rượi y như một con ma.
Tôi quát: “Giơ tay lên!”, bóng ma vẫn không giơ, bèn nổ ba phát súng chỉ thiên, thấy con ma ngã vật xuống đất. Nghĩ bụng, mẹ, mình bắn lên trời sao lại trúng con ma nhỉ? Lần này chỉa súng vào mô đá cạnh con ma nổ hai phát, tảng đá bắn tung toé nhưng con ma vẫn cứ nằm im.
Nghe tiếng súng nổ, anh Tó tưởng tôi bắn được thú nên chạy đến, hai anh em quan sát, bàn tính một hồi thì quyết định: Tôi nấp ở vị trí thuận lợi nhất yểm trợ, anh Tó  đi ngược lên trên một khúc rồi bơi sang suối tìm cách tiếp cận.
Tôi đang căng mắt nhìn con ma thì anh Tó quay lại, thì thầm, ta không thể sang đó được, lỡ bọn Pôn Pốt bố trí phục kích thì chết. Tôi gật đầu đồng ý ở lại canh, anh Tó cắt rừng về báo cho đơn vị.
Cuối cùng thì chúng tôi cũng tiếp cận được con ma. Anh Tó lật cái xác lên. Đó là một người đàn bà. Xoon-đa! Mọi người đồng loạt hét lên.
*
Chị Xoon-đa không chết, chỉ bị ngất.
Câu chuyện sau đó được ráp nối lại thế này:
Ở thị xã Stungtreng, cạnh đơn vị tôi đóng quân có một dãy phố Việt kiều sinh sống, chị Xoon-đa người Việt, có tên Việt là Hoa có một tiệm may khá nổi tiếng.  
Anh Lan ra sửa áo quần thì gặp. Hai người vương tơ lòng. Câu chuyện của họ kéo dài 3 năm nhưng tuyệt không ai biết.
Ngày anh Lan chào chị về nước, chị đã ngay lập tức quyết định theo anh.
Thoạt đầu anh lan từ chối quyết liệt, nhưng cuối cùng, con người nắm giữ biết bao nhiêu bí mật đại sự trong lòng lại không thể cầm lòng trước một người con gái.
Xe về đến gần biên giới thì bị phục kích. Anh Lan kéo chị chạy vào rừng, quân Pôn Pốt xả đạn như mưa.
Chị kể, chạy vào rừng sâu rồi bọn áo đen vẫn bám theo, đạn bay ràn rạt sau lưng. Biết không thể thoát, anh Lan rút súng ngắn ra, lên đạn rồi dặn chị chờ một lúc, khi nghe anh bắn hết 3 phát đạn thì nhằm hướng ấy mà chạy, nhất định sẽ gặp lại đơn vị, anh sẽ đánh lạc hướng bọn địch và sẽ tìm chị sau. Trong tính thế khẩn cấp, chị không thể không nghe lời.
Chị nấp trong bụi, đếm đủ 3 tiếng súng K59 thì cắt rừng chạy. Thỉnh thoảng, chị lại nghe thêm một tiếng K59 nổ. Đến lần thứ 6 thì hết.
Và chị đến bên bờ suối đúng vào lúc tôi thả quả lựu đạn xuống sông.
Chị nói chị biết đó là bộ đội, nhưng đã kiệt sức.
Đó là ngày thứ 8...
*
Đơn vị cử một trung đội đi ngược lại tìm, đến hai ngày sau thì phát hiện ra anh Lan. Anh bị bắn nhiều viên vào ngực, trong tay vẫn nắm chặt cây dao găm đặc công, có vẻ như anh đang xông vào bọn chúng...
Anh Lan được mai táng bên sườn đồi. Tôi cắt thùng lương khô, lấy cái đinh đóng thành chữ làm bia.
Đơn vị tổ chức lễ truy điệu xong thì đọc quyết định tước quân tịch, thông báo về địa phương.
Chị Hoa-Xoon- đa ôm lấy mộ anh nức nở.
*
Khi đơn vị về Buôn Mê Thuột, chị Hoa được gửi vào một tổ hợp may mặc.
Thỉnh thoảng tôi và anh em vẫn đến thăm chị.
Thế rồi đơn vị hành quân về Châu thành Gia Nghĩa (Đăk Min, Đăk Nông ngày nay), tôi không biết tin tức gì về chị nữa.
Ngày tôi chuẩn bị ra Bắc đi học, chú Tư tiểu đoàn phó tiểu đoàn 8 cũng được phục viên. Chú Tư lúc đó 46 tuổi chưa vợ được coi là quá lứa. Chú rất thích vẽ. Biết tôi vẽ được nên chú hay gọi tôi lên xem tranh. Một hôm tôi thấy bức tranh lớn đặt giữa sân, hỏi chú vẽ ai đây chú, chú nói Bác Hồ chứ ai, tôi nhìn lại rồi bảo, cũng giông giống...Chú cười rất hồn nhiên.
Một thời gian sau, tôi nhận được thư chú, chú kể chuyện chú quay lại Buôn Mê Thuột, rồi cưới cô Hoa (lúc đó đã bỏ hẳn tên Xoon đa), chú nói đám cưới vui lắm!
*
Hai năm sau tôi gặp anh Khuất cùng đơn vị chuyển ngành về làm ở Bưu điện Bờ Hồ (Hà Nội), anh em mừng mừng tủi tủi. Tôi hỏi gia đình anh Lan ra sao, anh Khuất bảo đau khổ lắm Thịnh ơi.
Nói rồi anh khóc...
Tôi lại hỏi, anh có gặp chị Hoa và chú Tư không, anh lau nước mắt cười tươi rói: Hay lắm Thịnh ơi, may trời có mắt, con đầu của anh Tư là con thằng Lan đó!
Tôi ngớ ra một lúc, vậy khổ cho chú Tư quá. Anh Khuất vẫn cười, nói không khổ, không khổ, anh Tư biết chuyện mà. Rồi anh ghé vào tai tôi nói nhỏ: Anh Tư bị chất độc da cam nên vô sinh!
Tôi vẫn áy náy, rứa sao không cho gia đình anh Lan biết có cháu nội để ông bà đỡ tủi. Anh Khuất lại khóc, anh Tư cũng nói thế nhưng đồng đội cũ bảo khoan, cho biết làm sao được, họ biết thì thiên hạ biết , lúc ấy thiên hạ lại bảo thằng nhỏ là con ông bị tước quân tịch thì khổ đời nó...
Đến lượt tôi khóc...
*
Tháng 12 năm 2001, anh Khuất báo tin, tôi lập tức từ Đà Nẵng đi tàu ra Hà Nội dự đám cưới thằng Lộc, con ruột anh Lan và chị Hoa nhưng là con khai sinh của chú Tư.
Thằng Lộc là kỹ sư điện tử.
Rất đông đồng đội của anh Lan và chú Tư đến dự. Gặp nhau mừng mừng tủi tủi.
Đám cưới đủ mặt cô bác cậu dì của cả bên anh Lan và chú Tư.
Chú Tư cười móm mém: “Thế cũng được rồi Thịnh nhỉ”.
Tôi ôm chầm lấy chú, rưng rưng: “Quá được chú ơi!”


NGUYỄN THẾ THỊNH

Thứ Năm, ngày 02 tháng 4 năm 2015

ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT CUỘC ĐỜI

Hồi trước mình chậm lấy vợ không chỉ do cuộc sống truân chuyên mà còn một lý do quan trọng khác, mình không nghĩ ra được phải làm cách nào để mỗi ngày có thể mang đến cho người sống cùng, chí ít, một điều thú vị.
Thông minh- có một ít; hài hước- có một ít; chu đáo- tất nhiên… nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, khó có thể sáng tạo liên tục, ít nhất là trong nửa thế kỷ.
*
Công cuộc mưu sinh thời gian đầu chiếm hầu hết thời gian của mình, và dường như, người sống chung cũng đã có quá nhiều thứ để lo nghĩ nên cũng không đòi hỏi gì nhiều. Tuy thế, mình vẫn chắt chiu từng cơ hội có thể tạo được niềm vui trong khốn khó. Có thể đó chỉ là buổi chiều đi tắm biển rồi lên ăn một đĩa ram đẻn, hay chỉ là việc chất cả nhà lên xe máy rồi chạy loanh quanh…
Bây giờ thì con cái đã đi làm, thu nhập cũng không đến nỗi nào nhưng làm sao để hai người sống hơn một phần tư thế kỷ với nhau rồi vẫn thấy thú vị mỗi ngày? Thật không dễ.
Có lẽ nhiều người cũng như mình, đời sống vợ chồng khó tránh khỏi những va chạm. Lại như dân gian nói, “mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh”. Nhưng cái căn cơ mới là điều đáng kể.
Nhiều người bảo mình là người hay “khoe vợ”, nhiều người ác ý còn nói, cha đó lên fb thì thế chứ hay ho gì… Không sai nhưng không đúng. Viết một dòng, đưa một cái ảnh… không đúng bản chất của nó chắc ai cũng phải ngượng với chính mình chứ đừng nói với người biết mình.
Nhiều bạn bè thân thiết biết về gia đình mình đã rất quan tâm và lấy làm thich thú, động viên mỗi khi thấy vợ chồng mình vui, mình làm được việc gì đó cho vợ mình vui…
Gia đình mình đã rất xúc động khi bạn bè bố trí, lo lắng cho mỗi chuyến đi, ân cần khi hỏi han về đời sống, sức khỏe… Đời mình may mắn là có nhiều người tốt, nhiều bạn tốt giúp đỡ, sẻ chia…
Và vì thế, mình luôn cố gắng để mỗi ngày có thể mang đến cho gia đình, nhất là cho vợ mình một niềm vui, một điều thú vị…(dù cũng có khi làm cho vợ bực mình thì đó là ngoài ý muốn).
*
Rồi con cái cũng sẽ có gia đình.
Tụi nó học hành giỏi giang hơn, làm việc năng động hơn, ngoan ngoãn thì đã là vốn dĩ, mình không lo về những thứ đó, chỉ lo và khuyên tụi nó, làm sao để vợ chồng hấp dẫn nhau, sống với nhau một cách thú vị. Đó là điều khó nhất nhưng đáng làm nhất và quan trọng nhất trong cuộc đời. Vì có nó thì sẽ có tất cả.
***
(Viết nhân dịp sắp có con dâu)
NGUYỄN THẾ THỊNH