Thứ Hai, ngày 11 tháng 1 năm 2016

THẾ CỜ

Mình ít chơi cờ tướng nhưng đã chơi thì chơi với người cao cờ vào hạng nhất nhì ba tư, không chơi với hạng năm.
Vào bàn, mình ngồi vênh mặt lên rồi bảo, chấp ông đi trước.
Khi nghe thế, đối thủ bao giờ cũng nhường, ông đi trước đi.
Đẩy qua đẩy lại một lúc mình có vẻ miễn cưỡng chấp nhận đi trước. Tỳ ngón trỏ, đẩy một phát, hô: Xuất tướng!
Đối thủ tuyền những tay cao cờ cỡ top 4 nhưng chắc chưa gặp đứa nào đi nước đầu lại xuất tướng nên lấy làm lạ, chống cằm suy nghĩ mông lung.
Mặt mình vẫn vênh lên, tự đắc.
Người ngồi ngoài bàn tán râm ran.
*
Rốt cục, trận nào mình cũng bại. Top 4 sao mình lọt vào được, hẳn rồi.
*
"Khi chén rượu, khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên"
Hôm nay mình uống rượu và chơi cờ trên mạng, một mình đi cả hai phe. Bên này một nước, bên kia một nước. Nước đầu vẫn xuất tướng.

Thứ Tư, ngày 06 tháng 1 năm 2016

Chuyện nhỏ ở Báo Thanh Niên

Hôm trước, tui kể chuyện tui phát biểu trước cơ quan đề nghị anh em biểu dương BBT (vì trong bối cảnh khó khăn thế mà vẫn đạt và vượt các chỉ tiêu, lo lắng cho đời sống một nửa nghìn người và gia đình họ với thu nhập không chỉ bằng mà còn tăng hơn năm trước).
Tự sướng rằng, đó là lần đầu tiên các sếp được lính biểu dương. Hi hi.
Thực ra tui cũng không biết các sếp cảm giác thế nào, có cho mình ngạo mạn không. Nhưng ui nghĩ, cái gì xuất phát từ sự chân thành thì nó cũng được đáp lại bằng sự chân thành thôi.
*
Cũng hôm vào SG, mấy anh em lính lác ngồi “ôn nghèo kể khổ” trên bàn…bia. Mấy đứa đi Hoàng Sa năm ngoái mới nhắc, khen anh em Văn phòng miền Trung, trong đó có tui, nói mấy đứa không ngờ là đã chuẩn bị cho nó từ viên thuốc chống nôn, dao cạo râu, café, thuốc lá…(thứ không được thanh toán).
Đứa lại nhắc, chị (vợ tui) còn cho mỗi đứa mỗi chai nhỏ sâm Ngọc Linh ngâm mật ong, dặn thỉnh thoảng ngậm tí. Khỏe lên thì không say sóng… Đứa lại kể, mỗi lúc lại nhận được điện thoại của tui hỏi ngang đâu rồi, bảo vô đến Lý Sơn rồi nhưng đã có xe Kiểm ngư đưa về VP, anh đừng đi đón, thế mà tàu vừa cập bến đã thấy anh (là tui) đứng đó rồi…
Đứa lại kể, mấy lần ra tác nghiệp, tối nào làm bài anh cũng điện thoại canh chừng xong thì rủ đi ăn, đến mức ngại quá, nhiều lần định từ chối, nhưng anh quát: Tao đứng trước cửa khách sạn rồi, xuống đi! Chịu anh.
Chuyện chỉ thế, nó rất bình thường như ta đang thở, không phải tui mà VP tui ai cũng làm thế, nhưng đứa nào cũng nhớ và nhắc, thành ra mình coi như được khen, sướng rêm.
*
Những người chưa từng ở Thanh Niên thì khó biết được, nhưng Thanh Niên là thế đó. Không chỉ VP tôi mà VP Cần Thơ, Bình Định, Đông Nam bộ… và các nơi vẫn vậy. Chưa gặp mặt nhưng chỉ cần nới ở Thanh Niên là thân thiết và “đến nơi đến chốn” rồi.
*
Tui là người thường hay nói ngược và thật tâm không mấy thích… cấp trên, nhưng như có lần tui nói, về Thanh Niên tui đã nghĩ và sống khác hoàn toàn. Đó là lý do những quyển sách tui in bao giờ cũng có đề từ cám ơn đại gia đình Thanh Niên của tui.
*
Dịp kỷ niệm 30 năm, mạng meo tung chuyện này chuyện nọ, nhưng tui nói thiệt, bịa đặt cũng cần bịa đặt… có liêm sỉ. Thôi, quên nó đi.
Tui hay nói với một ông sếp, đôi khi nghe ông nhằn nhằn tui ức lắm, được cái cãi lại mà ông thấy ông chưa đúng với tôi thì ông cười xòa. Xong!
Nhưng dù sao thì đừng cằn nhằn, khen lính để lính khen lại vẫn hay hơn. Như tui đây, ngồi viết lại lời mấy đứa (cho dù không phải lính tui) nói mà sướng rêm lên vậy.

Ư ử…

Thứ Ba, ngày 29 tháng 12 năm 2015

BÁO CHÍ CHÍNH THỐNG TRỞ NÊN... KÊNH KIỆU

Càng đến gần ngày đại hội, thông tin trên mạng càng tóa lọa khiến bàn dân thiên hạ một mặt rất hoang mang với những điều thật giả, mặc khác, qua đó cũng đọc được sự rối rắm của thế cờ.
Chúng ta hay nói đến cụm từ “diễn biến hòa bình” của “thế lực thù địch”, nhưng tui thấy, “thế lực thù địch” ở nước ngoài “không đáng quan ngại” vì từ xưa đến nay, họ chỉ xui người khác… vào tù chứ chẳng có phương pháp quái gì cho ra hồn cả.
Quan ngại nhất là “thế lực thù địch” nội bộ.
Bao nhiêu trang mạng lập ra bôi từ lãnh đạo cao nhất đến những nhân vật “có nguy cơ” trở thành một trong những vị trí cao nhưng chẳng ai làm được gì họ. Báo chí chính thống tự phụ khi nói rằng, không thèm quan tâm vì nó… lá cải. Lá cải mà hàng triệu người đọc sao không quan tâm?
Hôm nay lần đầu tiên đọc cái tin trên Tuổi Trẻ, khoan hãy nói tui có thích hay không thích ông Phúc, nhưng tui thấy nên làm như họ. Nếu không thì chức năng định hướng của báo chí không còn. Báo chí chính thống trở nên... kênh kiệu!

Thứ Tư, ngày 23 tháng 12 năm 2015

BẠN TÙ NÓI VỀ NGUYỄN CÔNG KHẾ Ở TRONG NHÀ TÙ CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM CỘNG HÒA NHƯ THẾ NÀO ?

Một công dân lên facebook chỉ nhận xét mặt chủ tịch tỉnh “kênh kiệu” bị phạt 5 triệu đồng, nhưng nhiều trang blog, fb lập ra chỉ để bôi xấu cán bộ lãnh đạo từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng kiến trúc "nhân một dịp gì đó" thì vẫn ngang nhiên tồn tại mà chẳng ai làm gì được.
Đó là bi kịch đang tồn tại trong đời sống chúng ta.
Bài viết sau đây của các đồng đội hoạt động cùng thời và cùng bị chế độ cũ bắt đi tù với Nguyễn Công Khế là Lê Văn Thọ, Lê Thị Ngọc Lan, Phạm Thị Tuyết Nhung, Nguyễn Duy Việt, Nguyễn Thị Ngọc Trinh, Nguyễn Thị Thọ, Huỳnh Thị Kim Kha. Tôn Nữ Thị Nga, Lê Thị Quỳnh Dung, Huỳnh Tấn Thọ, Nguyễn Cam, Đinh Công Hảo, Châu Chí Bảo, Đặng Văn Cự ... Tôi ở miền Bắc, đi bộ đội tháng 6 năm 1974 nên không biết, nhưng họ là những người trong cuộc nên có thể mang lại cho mọi người một nguồn thông tin để có cái nhìn khách quan hơn.
*
Hiện nay, trên trang mạng xã hội xuất hiện hàng loạt bài viết về Nguyễn Công Khế, nguyên Tổng biên tập Báo Thanh Niên-Tổng Giám đốc Công ty Truyền thông Thanh Niên, khiến dư luận chú ý. Nếu đây là vấn đề minh bạch, chính đáng thì sao không nêu danh tính, địa chỉ cụ thể mà phải núp bóng, giả danh người này người nọ để bôi đen quá trình hoạt động và công tác của Nguyễn Công Khế.
          Để làm sáng tỏ những vấn đề khuất tất mà trang mạng đã nêu nhắm vào Nguyễn Công Khế thì đã có các bài viết của những người trong cuộc như anh Nguyễn Quốc Phong, nguyên Phó Tổng Biên tập báo Thanh Niên; anh Hoàng Hải Vân, nguyên Tổng Thư ký tòa soạn báo Thanh Niên; anh Nguyễn Thông, nguyên biên tập viên báo Thanh Niên; anh Hồ Văn Đắc, Phó Giám đốc Công ty Truyền thông Thanh Niên, tất cả đều khẳng định anh Nguyễn Công Khế có công đầu và là người quyết định sự hình thành và vươn lên mạnh mẽ của báo Thanh Niên, đồng thời là một thủ trưởng có bản lĩnh, đáng tin cậy của tập thể cán bộ, công nhân viên, phóng viên (cbcnv, pv) báo Thanh Niên.
          Có thể khẳng định, những gì mà anh Nguyễn Công Khế đã làm đều xuất phát từ lòng yêu nghề, đam mê công việc, mong muốn báo Thanh Niên là tiếng nói trung thực, tin cậy, đáp ứng nguyện vọng của đông đảo bạn đọc. Bên cạnh đó, tờ báo cũng tạo ra doanh thu giúp đời sống CBCNV, PV có cuộc sống ổn định và khá lên.
          Ngoài những điều mà các anh đã kể, đã viết hết sức trung thực về anh Khế. Hôm nay, chúng tôi, những bạn học, bạn tù, đồng nghiệp, những người gắn bó với anh Khế hơn 40 năm qua, xin nói thêm những việc mà không phải ai cũng có thể biết, bởi lẽ, nó là phần sâu kín nhất trong cuộc sống của một con người và chỉ có những ai cùng ăn, cùng ngủ, cùng sinh hoạt với nhau trong suốt thời gian dài mới thấy được, đó là:

NGUYỄN CÔNG KHẾ Ở TRONG NHÀ TÙ  CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM CỘNG HÒA NHƯ THẾ NÀO ?

  
          Anh Nguyễn Công Khế và chúng tôi cùng hoạt động công khai trong tổ chức Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng, do Đặc khu ủy Quảng Đà trực tiếp lãnh đạo, thuộc Quận đoàn quận Nhất, Thành phố Đà Nẵng giai đoạn từ 1970 đến 1975. Trong lúc đang chuẩn bị đợt đấu tranh mới của “Mùa hè đỏ lửa” thì ngày 15 Tháng 5 năm 1972, tổ chức Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng bị địch đánh phá ác liệt. Tất cả anh chị em nòng cốt của phong trào đều bị an ninh của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa bắt, trong đó có Nguyễn Công Khế.
          Trong bài viết trên mạng, công bố Biên bản hỏi cung nói Nguyễn Công Khế bị bắt rồi khai ra là không đúng, hoàn toàn sai sự thật. Trước đó thì anh chị em nòng cốt của phong trào sinh viên, học sinh ở Sài Gòn, Huế đã bị bắt. Một số đưa vào Đà Nẵng giam cùng chúng tôi. Khi bị đưa ra tòa án quân sự tại Đà Nẵng xét xử, nhiều người bị xử án tù ở, có người bị án tù 1 năm, người bị 18 tháng, người bị án 2 năm. Nguyễn Công Khế bị xử 30 tháng tù ở.
          Trong suốt thời gian ở tù, từ các nhà lao Đà Nẵng đến nhà tù Chí Hòa (Sài Gòn), Nguyễn Công Khế cùng bị giam chung với chúng tôi và các anh khác nữa như Huỳnh Tấn Mẫm, Bửu Chỉ, Trương Văn Khuê, Lê Văn Nuôi, Lê Văn Nghĩa, Đoàn Khắc Xuyên, .... Các anh và gia đình vẫn đang sống tại Thành phố Hồ Chí Minh.
          Trong những ngày bị giam giữ, anh Nguyễn Công Khế luôn  thể hiện một ý chí đấu tranh kiên cường, bất khuất. Anh tham gia hầu hết các cuộc tuyệt thực, chống đàn áp, kêu gọi thả tù chính trị, đòi thực thi hiệp định Paris. Khi chúng tôi, gồm Nguyễn Cam, Lê Văn Thọ và Nguyễn Văn Hòe bị đưa ra Tòa án quân sự Sài Gòn để xét xử lần thứ 2 về tội chống đi lính, thì chính anh Nguyễn Công Khế đã động viên chúng tôi. Anh dặn, lợi dụng cơ hội này để đấu tranh trước tòa án, vạch trần tội ác, lên án chế độ nhà tù, giam giữ sinh viên - học sinh, qua đó, lên án những hà khắc của nhà tù chế độ cũ, tạo dư luận trong và ngoài nước biết. Chúng tôi đã làm đúng như lời anh Khế và tập thể anh em trong tù dặn dò. Chúng tôi đã mổ bụng, cắt mạch máu tay, phản đối chế độ giam giữ của nhà tù. Việc đó, diễn ra ngay trong phiên tòa, trước sự chứng kiến của háng trăm người có mặt tại Tòa án quân sự Sài Gòn vào ngày 30.4.1974 và đã tạo được dự luận rộng rải trong nước và thế giới lúc bấy giờ.
          Không như một trang mạng đã viết, xin hãy xem tạp chí Đồng dao, số 57-1974, về Thư của 20 trí thức và sinh viên bị giam giữ tại nhà tù Chí Hòa, gửi Đức Giáo chủ Phaolô VI , làm tại Chí Hòa ngày 25-3-1974, Tâm thư của 26 trí thức, sinh viên học sinh bị giam tại Chí Hòa kính nhờ Ủy ban Vận động cải thiện chế độ lao tù miền Nam Việt Nam chuyển đạt cho Toàn thể đồng bào các giới, Quý vị giáo sư, Quý vị lãnh đạo các đoàn thể, tổ chức tôn giáo và chính trị, Quý vị thân hào nhân sĩ, Quý vị phụ huynh Sinh viên, học sinh, Các bạn Sinh viên, Học sinh, làm tại Chí Hòa ngày 2-1-1974 và Tuyên cáo của 21 trí thức, sinh viên, học sinh ở nhà tù Chí Hòa đòi trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho những thành viên của lực lượng thứ ba, làm tại Chí Hòa, ngày 26-2-1974 (Xem Phác họa chân dung một thế hệ, Tần Hoài Dạ Vũ, Nguyễn Đông Nhật, NXB Trẻ, 2013, trang 417, 418, 419).
          Ba văn bản trên thể hiện phẩm chất, khí phách của những anh Huỳnh Tấn Mẫm, Trương Văn Khuê, Lê Đại Nghiêp, Lê Văn Nuôi, Nguyễn Duy Thông, Huỳnh Kim Dũng, Bửu Chỉ, Nguyễn Huy Diễm, Đoàn Khắc Xuyên, Trần Tuấn Nhậm, Nguyễn Đình Khoáng, Trịnh Công Lý, Nguyễn Văn Thuận, Bùi Nghị, Lương Đình Mai, Lê Thành Vỵ, Văn Đây, Bùi Văn Mười, Trần Hữu Quang, Đinh Công Hảo, Nguyễn Công Khế, Nguyễn Cam, Lê Văn Thọ, Nguyễn Văn Hòe, Lê Văn Nghĩa, Phan Minh Phong.
          Chỉ trong những lúc khó khăn, gian khổ thì con người mới bộc lộ ra bản chất của mình. Cái giả dối không bao giờ có thể che dấu nổi ! Nói Nguyễn Công Khế phản bội cách mạng, khai báo, làm hại đồng chí mình là sự vu khống đầy ác ý!
          Về những nội dung Nguyễn Công Khế khai trong tù, trên trang mạng nói, Khế khai đồng chí mình và gọi là tên Thái, tên Pháp, v.v. Ở đây, cần lưu ý một điều, đây là BIÊN BẢN HỎI CUNG do chính những thẩm vấn viên, điều tra viên lập nên, báo cáo với cấp trên, không có chữ ký của người bị hỏi cung. Mọi lời lẽ, ngôn từ, diễn đat trong bản HỎI CUNG đều do bộ phận hỏi cung lập ra, xây dựng thành biên bản. Biên bản thể hiện cách nói, cách ghi của người lấy cung, sau đó cho đánh máy lại, không có ý kiến của người được hỏi cung.
          Thêm một lưu ý, trong Biên bản hỏi cung, có ghi: "Cụ thể, tháng 3/1971, Khế từ quê ở Bình Nguyên, Thăng Bình, Quảng Tín ra Đà Nẵng, là học sinh trường Phan Châu Trinh. Tháng 8/1971, được đồng chí Đỗ Pháp (Phó Chủ tịch Nội vụ của Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng, là học sinh cùng lớp với Khế khi ấy) giới thiệu vào tổ chức cách mạng này". Chi tiết này sai hoàn toàn.
          Khi học xong lớp Đệ tứ (Lớp 9), kết thúc năm học 1969-1970, tháng 8-1970, các anh Huỳnh Văn Hoa, Nguyễn Tấn Lê, Hồng Văn Tiên chuyển ra học Trung học Phan Châu Trinh. Anh Nguyễn Nhật Ánh vào học Trung học Trần Cao Vân-Tam Kỳ, sau khi đỗ Tú tài phần Một, cũng chuyển ra học Phan Châu Trinh. Chẳng lẽ anh Khế nhập học ngày tháng nào lại không nhớ à ? Ai đi học cũng biết, không bao giờ tháng 3 lại nhập học.
          Cuối cùng, điều mà người ta muốn đi đến là quy chụp, là bôi bẩn, nói là Nguyễn Công Khế làm tay sai cho giặc, đã khai báo với địch nên nhiều cán bộ bị bắt sau đó. Đây là sự bịa đặt, không căn cứ. Sự thật là, tất cả lực lượng nòng cốt của Tổng đoàn đều bị bắt cùng một thời điểm trong ngày 15.5.1972. Sau đó, tuyệt nhiên,  không có một ai bị bắt thêm. Đây là sự thật, sự thật của lịch sử. Điều này, hoàn toàn không đúng như ai đó đã vu khống, nói rằng: "Chưa hết, sau khi Đoàn Thanh niên Cách mạng Đà Nẵng bị trấn áp, nhiều cơ sở của ta tại Đà Nẵng tiếp tục bị lộ, bị địch bắt giữ, thủ tiêu cũng do Khế khai thác được từ các đồng chí của mình trong thời gian ở tù, báo cáo cho địch".
        Viết như trên là ngậm máu phun người, không thể như thế được!
          Và một điều cần nói thêm là, sau này. khi Khế làm thủ tục để kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam thì tổ chức đã làm rõ mọi vấn đề, đặc biệt là thời gian ở trong tù. Khế chính thức được kết nạp vào Đảng CSVN. Vậy, hôm nay trang mạng lật lại là có ý đồ gì ?
          Xin nói rõ, khi làm hồ sơ, tư liệu cho tập Kỷ yếu 40 năm Tổng đoàn học sinh Đà Nẵng-Chúng tôi, có một thời như thế, nhóm biên soạn đã sưu tầm hồ sơ của bạn bè, đồng đội trong phong trào đô thị, giai đoạn 1970-1975, trong đó có những tư liệu về Nguyễn Công Khế.
          Để làm rõ hơn về thời gian trong tù, xin phép công bố các xác minh ở phần sau bài viết này.
*

Khế xuất thân trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Bác ruột là sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam. Chú ruột đi tập kết, Chủ tịch huyện Thăng Bình và là cán bộ lãnh đạo của tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. Cha tập kết ra Bắc. Mẹ là cơ sở cách mạng. Ngày bé thơ, một mẹ một con, gia cảnh đơn chiếc, anh đã mang cơm lên tận nhà lao huyện Thăng Bình nuôi mẹ, nhất là những năm tố cộng, luôn bị rình rập, theo dõi, do có người thân liên quan đến cách mạng. Lẽ nào anh Khế lại phản bội cha anh của mình! 
***
 Vào thời điểm cuộc chiến tranh đang diễn ra khốc liệt, chúng tôi là những học sinh mới 16,17 tuổi đầu, đã dấn thân vào cuộc đấu tranh quyết liệt, đối đầu sông chết với kẻ thù, chấp nhận cả hy sinh, tù tội để mong đất nước được thanh bình, dân tộc được ấm no, hạnh phúc. Thử hỏi, những người hôm nay được thụ hưởng sự yên bình, ngồi mát ăn bát vàng, gõ gõ bàn phím, đặt điều, suy diễn ra những thứ giả dối, kết tội người anh em, đồng chí chúng tôi! Họ là ai, có xứng đáng để chúng ta tin cậy không ?
          Vậy mà, gần đây, có cái gọi là Tài liệu mật: Tên gián điệp Nguyễn Công Khế nợ máu như thế nào với cách mạng và  nhân dân Việt Nam. Một bài viết nhiều sai lầm, khó có thể chấp nhận.
          1. Về sự hy sinh của Trần Phú Quý:
          Theo tài liệu Chúng tôi-Có một thời như thế, NXB Đà Nẵng, năm 2011, trang 141, thì, Trần Phú Quý, sinh năm 1953, Phó Chủ tịch Ngoại vụ Ban Chấp hành Tổng đoàn Học sinh Đà Nẵng, Ủy viên Ban Chấp hành Đặc Khu đoàn Quảng Đà, quê quán thôn Lạc Thành, xã Điện Hồng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Trần Phú Quý hy sinh ngày 5-10-1974, nhằm ngày 20-8 âm lịch năm Giáp Dần, tại Diêm Sơn, xã Duy Trinh, huyện Duy Xuyên, Đặc khu Quảng Đà, nay là tỉnh Quảng Nam. Bài viết của Tài liệu mật nói rằng, sau khi bị tên Khế chỉ điểm, một ngày cuối năm 1972, Trần Phú Quý đã anh dũng hy sinh. .
          Tài liệu mật đã cho Trần Phú Quý hy sinh trước 2 năm. Lạ thay !
          2. Đặc san Tiếng gọi học sinh
          Bài viết Nhớ họa sĩ Bửu Chỉ và bìa báo "Tiếng gọi học sinh" đầu tiên của Tổng đoàn học sinh Đà Nẵng, Huỳnh Ngọc Thành nói rõ, bìa do anh Bửu Chỉ vẽ, "tôi là người có duyên cầm tranh bìa từ tận tay anh, mang từ Huế vào Đà Nẵng" (Xem Chúng tôi-Có một thời như thế, trang 379. 378). Tiếng gọi học sinh chỉ ra được một số vào Xuân Nhâm Tý (1972). Sau đó, tình hình không cho phép ra tiếp các số.     
          Tài liệu mật nêu, "Anh (Trần Phú Quý) là người sáng lập và điều hành tờ báo Tiếng gọi học sinh hoạt động từ 1970, được đông đảo học sinh, sinh viên đón nhận, mỗi số ra cả nghìn tờ (?), là nỗi kinh hoàng của chính quyền chế độ cũ tại Đà Nẵng. Dù bị truy soát gắt gao nhưng tờ báo vẫn hoạt động an toàn suốt 3 năm (?) cho đến khi bị tên Khế chỉ điểm".
          Quả là, không thể có cái đánh tráo thời gian về "tờ báo vẫn hoạt động an toàn suốt 3 năm" được.
          Mọi việc sờ sờ ra đó, sao có thể suy diễn lệch lạc, mờ ám như vậy ?
          3. Cũng theo Tài liệu mật, gửi Ông Giám đốc Trung tâm thẩm vấn Tam Hiệp (Sài Gòn) về việc "được ủy quyền nhận tên Việt cộng Nguyễn Công Khế về Phủ Đặc ủy nhận công tác", Công văn này ký ngày 15-4-1975. Sao có chuyên ngớ ngẩn và ngây thơ như vậy được! Bởi lẽ, ngày 7- 2-1975, Nguyễn Công Khế được cấp Giấy phóng thích, về trú số 65, Thanh Hải, Quận Nhất, Đà Nằng. 
          Tuy nhiên, theo Blog Hoàng Hải Vân, đấy chỉ là loại giấy tờ ngụy tạo mà thôi. Trong bài viết, Xung quanh câu chuyện ở tù của Nguyễn Công Khế, ngày Thứ tư, 23-12-2015, Hoàng Hải Vân viết:
           "Tôi cũng được biết, người ta đã dùng các biện pháp nghiệp vụ xác minh loại giấy và con dấu trong văn bản của Phủ Đặc ủy Trung Ương tình báo chính quyền Sài Gòn cũ là giả mạo".           

          Gắp lửa bỏ tay người là hành vi của tội ác, thiếu nhân văn, phi đạo lý! Lich sử đã có nhiều bài học và phải trả giá đắt, vì vậy, cần phải chặn lại những bàn tay tội ác, phù thủy này! Lợi dụng trang mạng để bịa đặt, vu khống, hãm hại người trung thực là cách mà kẻ tiểu nhân lợi dụng để gây chia rẽ, tranh đoạt quyền chức và danh lợi. Hành động này, chúng tôi kiến nghị cần phải được ngăn chặn và cảnh giác !

                                                Đà Nẵng, ngày 24 tháng 12 năm 2015     
Chúng tôi đồng đứng tên dưới đây:

Lê Văn Thọ, Lê Thị Ngọc Lan, Phạm Thị Tuyết Nhung, Nguyễn Duy Việt, Nguyễn Thị Ngọc Trinh, Nguyễn Thị Thọ, Huỳnh Thị Kim Kha. Tôn Nữ Thị Nga, Lê Thị Quỳnh Dung, Huỳnh Tấn Thọ, Nguyễn Cam, Đinh Công Hảo, Châu Chí Bảo, Đặng Văn Cự... 


ĐÍNH KÈM CÁC TÀI LIỆU LIÊN QUAN:  



 

Thứ Sáu, ngày 20 tháng 11 năm 2015

NGÔI TRƯỜNG HUYỀN THOẠI CỦA TÔI

(Thay lời tri ân vì ngày 20.11 không ra được để chung vui với Khoa Báo chí- Truyền thông- ĐHKH Huế theo giấy mời)
Sinh viên K33 Khoa BC- Truyền thông

“Tôi đã học nhiều nơi nhưng chưa có ngôi trường nào mà mỗi lần trở lại, trong tôi lại có nhiều cảm xúc như thế, bởi nơi này lưu giữ rất nhiều kỷ niệm đặc biệt.
Đó là nơi nảy nở mối tình đầu tiên, duy nhất của tôi.
Ngôi trường mang đến cho tôi một người vợ duy nhất.
Vợ tôi sinh cho tôi một đứa con trai duy nhất, một đứa con gái duy nhất.
Và cả 4 người trong gia đình đều học cấp 4 duy nhất ở một trường.
Cuộc sống có những điều thật kỳ diệu, từ bạn đồng liêu, tôi trở thành thầy giáo của hai con, sau đó tôi và con trai lại trở thành bạn đồng học trong lớp đào tạo giảng viên Dự án nâng cao năng lực báo chí VN…
(Sau này con tôi đi nước ngoài học lên cao và trở thành… thầy của tôi).
Ngôi trường Đại học Tổng hợp Huế đã cho tôi quá nhiều niềm hạnh phúc, và vì thế tôi hạnh phúc khi trở lại đây làm người truyền nghề cho các thế hệ sinh viên sau tôi, các đồng nghiệp tương lai của tôi với một nỗ lực đền đáp lại những gì mà cuộc sống đã ban tặng cho tôi
20.11, trân trọng tri ân thầy cô của ngôi trường huyền thoại”.

Thứ Tư, ngày 18 tháng 11 năm 2015

Nói với con: CHUỖI NGÀY HẠNH PHÚC NHẤT…

Nếu mỗi ngày biết chọn một niềm vui thì ngày nào trong cuộc đời cũng là ngày hạnh phúc.
Ngày 15.11, hai gia đình có một niềm vui lớn, vì thế có thể gọi đó là ngày hạnh phúc đặc biệt. Đặc biệt vì từ nay, niềm hạnh phúc của hai gia đình, của hai con chuyển sang một gia đoạn mới có chiều sâu và trách nhiệm hơn.


Bắt đầu từ khi Vũ Nguyễn và Lam Le quen biết, yêu thương đến nay đã gần 9 năm.
9 năm hai đứa lúc sống và học tập ở Việt Nam, lúc ở Úc, lúc ở Anh, từ lúc còn là học sinh đến khi đều học xong sau đại học, đã gặp gỡ rất nhiều người, đủ các quốc tịch… cả hai vẫn khẳng định tình yêu của mình là đầu tiên và duy nhất.

Trong cuộc đời ít khi người ta tự hỏi, vì sao mình (hay ai đó) lại lựa chọn và yêu thương vợ/chồng mình (hay họ) đến thế?
Sự thủy chung không phải lúc nào cũng dễ thấy được trong cuộc sống ngày nay. Tình yêu hai đứa đáng để gọi là trường kỳ; đáng để, ít nhất ba mẹ, anh chị em hai gia đình ngưỡng mộ.

Các con hãy sống có trách nhiệm và trung thành với lựa chọn của mình. Nói thì đơn giản nhưng làm được các con mới là người vĩ đại!

Ngày 15.11 chưa phải là ngày hạnh phúc nhất mà chuỗi ngày hạnh phúc nhất đang ở phía trước các con.

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 10 năm 2015

Mưu kế tương đồng

Ở chốn rừng xanh, loài dê bị Sói, Gấu, Cáo ức hiếp đến mức không thể sống nỗi. 
Một hôm, Dê trưởng mang lễ vật dâng cho Chúa rừng, đoạn ghé tai thì thầm bla, bla… Chúa rừng xanh phá lên cười rồi gật đầu lia lịa.
Dê trưởng về, tập trung hết dê trong rừng lại mà rằng, “Chúa rừng đã đồng ý, sắp đến sẽ có một trong ba anh là Sói, Gấu, Cáo về làm thủ lĩnh của chúng ta”.
Đàn dê bất bình, đi đâu cũng bàn tán và cho rằng không thể để loài ức hiếp chúng lâu nay lại làm thủ lĩnh của chúng. 
Tuy phản ứng nhưng tụi dê chưa biết làm cách nào chống lại.
Tin tức loan nhanh đến tai Sói, Gấu, Cáo.
Vài hôm sau, cả Rừng xanh sửng sờ khi hay tin Gấu bị ngạt khí ga.
Tin đồn bị Sói hoặc Cáo hãm hại.
Vài hôm sau nữa, cả Rừng xanh sửng sờ khi hay tin Sói và Cáo cùng đi nhậu với nhau về ngủ thì ngủ luôn.
Tin đồn Sói và Cáo cùng âm mưu hại nhau. Mưu kế tương đồng.
Dê trưởng lại mang lễ vật đến dâng Chúa rừng. Chúa rừng mở tiệc đãi Dê trưởng.
Dê trưởng nhậu xong thì không tỉnh lại được. Tin tức lan truyền rằng Dê trưởng bị thượng mã phong.