Thứ Năm, 31 tháng 1, 2019

MIỀN CỰC LẠC TIÊU TIỀN ĐỊA PHỦ, CÁ NƯỚC NGỌT BỊ DÌM CHẾT DƯỚI SÔNG HÀN

Phong tục thờ cúng gia tiên (gọi là thọ mai) là một nét văn hóa của người Việt, nó không liên quan đến tôn giáo nào cả.
Thế nhưng hiện nay, trên mạng, các trang hướng dẫn về phong thủy, nghi lễ, thậm chí hầu hết các báo viết về đề tài này đều dẫn những bài văn khấn (nhất là các lễ cúng dịp tết) đều bắt đầu và kết thúc bằng câu “Nam mô a di đà phật (3 lần). 
Ai cũng biết câu này thuộc về đạo Phật.
*
Tôi không theo đạo Phật nhưng rất thích triết lý của đạo Phật. Thượng tọa Thích Nhật Từ giải thích ngắn gọn, triết lý đó là lo cho người sống chứ không phải người chết. Ngay cả khi làm lễ cầu siêu cho người đã khuất cũng là lo cho người sống.
Sống phải tích đức chứ không phải chết rồi cầu phúc đức.

Thầy nói thế này:
Khi cúng ông Công, ông Táo hay cúng tất niên, giao thừa, thường có áo mũ, vàng mã. Không đúng. Ông Công, ông Táo, quan hành khiển làm việc của Ngọc Hoàng giao. Họ có trang phục, có phương tiện được cấp. Không ông nào lại mang đồ cuả người dương gian tặng, cưỡi cá chép, cầm tiền vàng của dương gian cúng… (hóa ra họ nhận lối lộ à?). Nên các lễ cũng đó là nghi lễ đón rước hoặc đưa tiễn, nên làm vui vẻ nhưng nhẹ nhàng. Đã là tiên, là thánh… thì họ chỉ hưởng hương hoa mà thôi.
Tôi thấy có lý.
Và thọ mai không khấn Nam mô…chỉ kính lạy (ông này bà khác).
*
Ai cũng cầu cho người chết vãng sinh cực lạc, tức là đến miền cực lạc. Vậy sao đốt tiền “Ngân hàng địa phủ”? Muốn họ ở đó hoài để tiêu tiền à?
Quá vô lý.
*
Mấy hôm nay trên mạng đưa các clip về phóng sinh mà thấy đau lòng. Người vừa phóng sinh, cá chưa kịp bơi đã bị điện dí giãy đành đạch. Họ bắt lại không phải để ăn mà để cho nó tỉnh lại rồi bán tiếp cho người mua để… phóng sinh.
Không có chuyện phóng sinh thì có phải chim cá nó sống đàng hoàng không?
Phóng sinh là khi thấy một con chim bị ướt lông không bay được thì cứu nó. Thấy ai làm thịt con chó thì can lại, hỏi mua rồi mang về nuôi hoặc thả nó nơi hợp lý…Chứ đi đặt mua để phóng sinh là mắc tội chứ phóng sinh gì?
Đặt thì có người săn bắt, mới sinh chuyện dí điện đau lòng đó.
Ấy là chưa kể mấy người mua cá vàng phóng sinh xuống sông Hàn. Cá vàng sống nước ngọt, sông Hàn nước mặn làm sao nó sống cho nỗi. Vậy mà hôm rồi, bờ sông đoạn cầu Tuyên Sơn xếp hàng...phóng sinh. Phóng gì, thả xuống nước mặn nó nổ mắt mà chết chứ có mà phóng?
*
Người học hành đầy mình, đầu hai thứ tóc lại gọi thầy bói không biết chữ bằng thầy, xưng con. Thầy phán cứ dạ thưa răm rắp.
Đó là biểu hiện cao nhất của sự bế tắc, sự ngu muội của lối giáo dục cứ khóc là Bụt hiện ra...

LỬA ẤM

Thời nhỏ, ba đi vắng, mạ ở nhà một mình vất vả vô cùng tận nên làm được gì phụ mạ là làm. Mình là anh của một đàn em.
Thời đó cả làng uống nước sông Kiến Giang. Nhà cách xa sông, hai đứa lớn nhất hai đầu cái đòn gánh có cái thùng ở giữa xuống bến lấy nước. Đầu tiên hai đứa nửa thùng, lớn lên xí, hai phân ba thùng, rồi đầy thùng.
Lớn lên tí nữa thì mình tự gánh hai đầu hai thùng nhưng cũng bắt đầu từ một phần ba thùng nước.
Gánh nước là thước đo sự trưởng thành của anh em mình.
Đến khi gánh được hai thùng đầy. Mình đã lớn.
*
Đến bữa nấu cơm, rất hiếm củi, chủ yếu đun bằng rơm rạ nên mạ bày trong một nồi phải nấu được cả cơm cả cháo. Vì em nhỏ ăn cháo.
Muốn thế thì khi cơm sôi, bắc nghiêng nồi lại, gạt sắn ra một bên (cơm độn sắn nên cho khá nhiều nước) rồi lấy đũa đánh góc có nhiều gạo. Đánh một lúc phải để nghiêng nồi thế mà đun lửa rơm cho đến chín. Phía gạo nhiều sẽ thành cháo.
Bữa mua được con cá trê dành nấu cháo cho em. Muốn một con cá nấu nhiều bữa thì cắt phần đuôi nấu trước, phần còn lại vẫn để con cá vào chậu đậy lại, cá trê vẫn sống như thường. Bữa sau lại cắt khúc kế tiếp (chưa đến ruột). Sau cùng mới là phần đầu. (Vì sợ luộc ra thì anh chị thèm quá lén ăn hết phần em).
*
Cái nghèo, cái đói ngấm vào căn cốt, có nhiều thói quen đến giờ vẫn không bỏ được.
Mình không bao giờ ra quán uống cà phê, ăn sáng.
Buổi sáng pha trà đặc, ngồi đọc báo, uống trà. Thường thì không ăn, nhưng nếu đêm trước nhậu, sáng ra đói thì lấy cơm nguội ra chiên hoặc nấu thành cháo, ăn với nước mắm.
Thức ăn còn thừa cứ tiếc, không bao giờ đổ, bỏ tủ lạnh. Có thứ không ăn tiếp nữa nhưng chờ hư mới chịu đổ.
Cá, thịt ăn chán xay ra làm ruốc bông. Đôi khi cũng chẳng ăn, lâu quá lại đổ.
Nhà nhất định duy trì bữa cơm, người này bận, người kia nấu, không gọi đồ ăn ngoài. Bếp nhất định phải “đỏ lửa”.
Nói chung, cái thói quen không hề hay nhưng khó bỏ.
Thói quen làm hai đứa con cũng quen luôn. Đi học xa, không ăn ngoài, đi chợ, nấu cơm cho đến khi ra trường. Con sang học nước ngoài cũng tự nấu ăn, ngày nào mẹ cũng skype hỏi nấu món gì.
*
Hồi trước, khi ra Hà Nội, mình vận động ba mạ về sống ở Đồng Hới cho gần các em. Ba mạ vẫn để một góc làm cái bếp củi. Sáng, mạ lui cui đun nước, pha trà, ba đi bộ về thì hai ông bà ngồi uống.
Trưa, chiều, ba nhóm lửa, mạ nấu cơm.
Nói nấu bếp ga cho nhanh, mạ nói nấu bếp củi ngon hơn. Ba nói, nước nấu bếp củi pha trà thơm hơn.
Bọn mình bảo ba mạ bảo thủ.
Nhưng mà…
Có bếp củi, người trong nhà ngồi bên nhau nhiều hơn.
Lửa ấm.
***
Ảnh: Vợ chồng bên góc bếp nhà ba mạ ở TP Đồng Hới.

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017

PHIM THƯƠNG NHỚ Ở AI hay đến từng CENTIMET!

Lâu rồi mới xem được một bộ phim truyền hình đáng xem như Thương nhớ ở ai:
Thoạt đầu đọc báo, thấy ồn ào chuyện áo yếm, xem 7 tập đầu rồi mới thấy mấy người làm báo bây giờ có cái nhìn rất bệnh hoạn, nó bao gồm cả sự thiếu hiểu biết và cách tư duy nông choèn choẹt.
Có người viết hẳn một bài khai thác chuyện đạo diễn cấm diễn viên mặc áo ngực khi mặc yếm. Ối trời! Ông bà ta sinh ra cái yếm là áo trong cùng đó mấy cha!
Chuyện mặc yếm đẹp, lẽ thường, mang đến cái đẹp hướng thiện, không có gì phải xoắn.
Xem thêm vài tập rồi viết kỹ, giờ nói qua thế này:
Đề tài của bộ phim có thể không hấp dẫn với đa số giới trẻ nhưng nếu người trẻ không xem thì thật là phí cuộc đời. Vô vàn kiến thức lịch sử và đời sống trong đó.
Phim được làm kỹ lưỡng, chọn diễn viên nhân vật nào ra nhân vật đó.
Bối cảnh diễn ra ở một làng quê Bắc bộ đặc trưng, cực đẹp.
Đạo diễn hình ảnh tuyệt đỉnh!

Âm nhạc siêu phàm!
Phim chứa đựng nhiều triết lý đời sống sâu sắc, không chỉ cho giai đoạn lịch sử đó mà cho cả bây giờ.
Một anh Đột cố nông không biết chữ làm chủ tịch xã có thể ưa bắn ai thì bắn nhưng xao xuyến đến mức không ngủ được khi nghe cô Nương hát ca trù, để rồi bừng tỉnh mà hỏi cả làng có ai biết yêu bao giờ chưa?
Người làng có người ba vợ, bốn con... giật mình, ừ nhỉ, họ chưa bao giờ nói tiếng yêu. (Kiếm đâu ra cái cha đóng vai Đột thiệt là quá đỉnh).
Những người phụ nữ nông thôn quê mùa có thể cấm mấy ông chồng không được lai vãng quanh "con đĩ" Nương nhưng khi các chị làm nhà cho cô ấy cũng làm thêm cái sào phơi vì cô ấy có nhiều áo quần đẹp.
Bi kịch của một giai đoạn lịch sử được tái hiện qua mỗi trường đoạn khiến con tim ta đau đớn nhưng chỉ thương cho mình chứ không thù hận.
Rất tiếc là phim không được chiếu vào giờ vàng, phải chờ mỗi tuần đến chiều chủ nhật. Phải nói là trông chờ.
*
Cũng có mấy thứ vặt vảnh là âm nhạc hay nhưng hơi lạm dụng. Dù nghe rất đã!
Đạo diễn chọn diễn viên, cả diễn viên quần chúng đóng vai người già rất kỹ, kỹ đến từng bàn chân, một lớp người già "Giao Chỉ" nhưng sinh ra con gái thì đẹp quá, nõn quá! 
Một số đoạn thoại từ miệng nông dân ít học lại...thơ quá, nghe không thật.
Con trâu sau cải cách béo láng quá.
Dù thế nhưng phim vẫn hay đến từng.... centimet!
Hiếm khi xem phim mà mình coi kỹ từ đầu rồi chờ nghe ca khúc cuối cùng cho đến hết.
Phải một người đau đáu lắm mới làm được như Lưu Trọng Ninh.
*
Nghe ca khúc này một lần đi, nó thổn thức đến tận tâm can:
Trầu xanh chưa hái, cau đã úa vàng
Thêm một người sang, thuyền không về bến
Nửa đời tìm kiếm mái chèo đa đoan
Nghìn dặm tơ vàng, ai người biết gỡ?

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

THỦ TƯỚNG

Chiều qua, quyết định của Thủ tướng ngừng thu phí Cai Lậy trong một tháng để... bàn phương án. Quyết định này đáp ứng ... 60% kỳ vọng của bản thân tôi.
Vì sao thì tôi sẽ nói tiếp sau đây.
Nhưng trước hết, công dân Nguyễn Thế Thịnh xin chân thành cám ơn Thủ tướng, người mà trước đây, trong một note, tôi mạo muội nhận xét, ông là người có khát vọng "làm một cái gì đó" cho nhân dân", theo những gì tôi biết thì ông là người không (hoặc ít) vun vén cá nhân hơn người khác. Theo quan điểm của tôi, lãnh đạo có tài năng xuất chúng lâu lâu mới xuất hiện một người, gọi là thiên tài, còn lại thì trí tuệ hơn nhau không là mấy, vấn đề còn lại để hơn nhau là không tham lam và có khát vọng đưa đồng bào thoát khỏi cần lao.
Theo những gì tôi biết và nghe kể thì ông sống với người cũ, tức là những người quen biết cũ, lính cũ, sếp cũ, bạn cũ... rất tình nghĩa. Chừng đó thôi trong thời buổi này đã làm tôi kính trọng ông.
Cái tôi quý nhất ở ông là mặc dù làm Thủ tướng nhưng ông biết lắng nghe. Điều không dễ ai cũng có. Nhờ lắng nghe và nhảy vào điểm nóng để chỉ đạo, nên ông đã tạo được sự kỳ vọng với đồng bào cần lao. Mọi chuyện xẩy ra trên đất nước này khiến người dân bức xúc, họ đều chờ đợi nơi ông.
BOT Cai Lậy lùng bùng thời gian qua khiến người dân bức xúc, và họ cũng chỉ chờ đợi ở ông.
Hôm qua, tôi đã rất chờ đợi, như tôi nói, để biết Chính phủ là ai.
Câu chuyện BOT Cai Lậy không khó vì mọi chuyện rành rành ra trước mặt, nhưng tôi biết ở địa vị ông thì lại rất khó. Khó như thể ông muốn xây dựng một chính phủ kiến tạo nhưng không phải cấp dưới, ai cũng đồng thuận với ông, rất đơn giản thôi, là vì lòng tham. Xin nói phớ ra như thế. Còn đồng bào cần lao thì tuyệt đối đồng thuận với ông.
"Làm cách mạng phải có phương pháp, phải trải qua nhiều giai đoạn, căn cứ vào tình hình..." điều này tôi biết được từ lịch sử Đảng cộng sản VN. Xử lý BOT, theo quan niệm cá nhân tôi cũng là một cuộc cách mạng. Vì thế tôi chia sẻ và bằng lòng với 60% mà ông mang lại.
Nhưng không ai nói, cuộc cách mạng thành công... 60% cả. 99% cũng không. Và như thế thì, cuộc chiến đấu vẫn còn tiếp diễn cho đến 100 %. Nếu không thì cách mạng nửa vời.
Ông là nhà chính trị nên về chính trị tôi chưa bằng cái móng tay của ông, nhưng đó là hiểu biết của chút xíu móng tay.
Chính phủ kiến tạo là chính phủ không chỉ ngồi chờ Thủ tướng chỉ đạo, trực tiếp ra tay như hiện nay.
Muốn kiến tạo, bộ máy của ông đừng nên hơn thua với dân. Ở chỗ, sai thì sửa. Nhân dân không chấp trách. Ông Thể bộ trưởng đương nhiệm trước đây khi làm thứ trưởng ký làm đường, đặt BOT, vào thời điểm đó có thể ông nghĩ thế là đúng hoặc ông tin tham mưu nên thấy thế là đúng, qua thực tế thấy không phù hợp, thấy sai, thì ông ấy nên nhận sai để sửa, chính ông sửa, như thế mới là người vượt lên chính mình, mới là người của chính phủ liêm chính, chính phủ kiến tạo. Cá nhân tôi thấy ông bộ trưởng cứ "xà quần xà quần", buộc tôi phải nghĩ, ông ấy đã "có cái gì đó".
Tôi nghĩ, có người khác cũng nghĩ thì làm sao có thể đặt lòng tin vào đó?
Có những cái ung nhọt, đau đớn mấy cũng phải cắt bỏ, nếu không nó sẽ hoại tử. Một cơ thể có nhiều chỗ hoại tử, chắc chắn không thể nào nói cơ thể đó khỏe mạnh!
Báo chí không tường thuật, nhưng tôi biết, chắc chắn có suy nghĩ nếu dẹp BOT Cai Lậy trả về đúng vị trí của nó thì phải dẹp 8 BOT khác. 8 BOT liên quan đến bao nhiêu là người dây mơ rễ má. Khó chứ. Nhưng khó cũng phải làm.
Trước cách mạng, thù trong giặc ngoài, tiềm lực ta chưa mạnh nhưng ta có nhân dân nên đã chiến thắng. Bây giờ, chính quyền trong tay ta, nhân dân là của ta, không một thế lực nào có thể lợi dụng hoặc chi phối được. Vì thế hãy đứng tin vào luận điệu :thế lực thù địch".
Không có thế lực nào mạnh bằng nhân dân, đừng đẩy họ về phía thù địch, thưa Thủ tướng!
Ai nói trời nói đất gì kệ, tôi rất tin vào Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và ông!

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2017

CÓ MẠNG SỢ LỘ CÁI... NGU!

Ngày 24.3. 2013, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phối hợp với Bộ Thông tin và Truyền thông sớm triển khai xây dựng mạng xã hội Thanh niên.
Lúc đó tôi có đọc đâu đó, nghe nói dự án lên đến 5 tỷ Obama, có tên Go.vn. Có người tự tin rằng, mạng này sẽ bóp chết Facebook 
(Giờ tìm lại nhưng chưa thấy vì chưa có thời gian tìm kỹ để dẫn link).
*
4 năm sau, tháng 11. 2017, Việt Nam định thông qua quy định, tất cả các dịch vụ của nước ngoài đang cung cấp tại Việt Nam hiện nay như Google, Facebook, Viber, Skype, Gmail, Uber... buộc phải có giấy phép hoạt động, có cơ quan đại diện, có đặt máy chủ quản lý dữ liệu người dùng ở Việt Nam mới được cung cấp dịch vụ tại Việt Nam.
Điều kiện này không phù hợp thông lệ quốc tế và các văn bản VN đã ký kết, giả sử, họ chấp nhận bỏ miếng mồi béo bở khi kinh doanh ở VN và rút quân, chúng ta sẽ chuyển sang dùng mạng Thanh niên.
Có điều mạng Thanh niên vẫn chưa ra đời   
*
Mấy hôm nay bà còn bà tán xôn xao, chuyện đã nói mình không nói lại, chỉ nghĩ thế này:
Lý do vì an ninh mạng, vì bảo mật quốc gia này nọ, mình thấy không thuyết phục.
Chuyện này Việt Nam cũng đã làm lâu lắm rồi, ví dụ, để bảo mật email, nhiều cơ quan nằm trong hệ thống yêu cầu người của mình dùng email nội bộ cho... an toàn.
Trời đất, mấy cái email cứt gà đó mà an toàn cái gì? Google là tay tổ về bảo mật chứ mấy cái mạng meo nội bộ đó mà kể dzô. Quá ảo tưởng, ảo tưởng vô lối.
Chưa nói là mấy cái email đó gửi mấy tấm ảnh cũng phải gửi nhiều lần, dung lương cao nó báo lỗi. Thế thì làm gì?
Sử dụng mạng nội bộ là để họ giám sát nội bộ mà thôi!
Vấn đề nằm ở người sử dụng. Người sử dụng phải tự bảo vệ mình.
Vấn đề tiếp theo, không phải đặt máy chủ ở đâu mà cần buộc họ có cơ quan đại diện thay mặt trụ sở chính chứ không phải đại diện chỉ về phát triển kinh doanh.
*
Bây giờ cho hỏi: Ở VN ai sợ mạng xã hội?
Có thể chỉ ra hẳn một tầng lớp, có thể lấy ông Nguyễn Thanh Hải, Cục trưởng Cục An toàn thông tin (Bộ Thông tin và Truyền thông làm ví dụ, ông không dùng mạng xã hội Facebook hay Zalo, Viber... “vì bởi tham gia vào mạng xã hội sẽ mất thời gian, đau đầu về những chuyện phải theo dõi xem ai có chọc ngoáy, nói xấu, bình phẩm mình trên mạng không rồi việc các comment của người này, người khác...”.
Hehe. Ông này làm nghề tư vấn về an toàn tình dục nhưng biện pháp duy nhất ông khuyên mọi người là nên... tự sướng như ông. Tự sướng thì sẽ an toàn!
Và vì sao ông ta sợ "chọc ngoáy, nói xấu, bình phẩm mình"? Cái này mới là vấn đề.
Tầng lớp mà mình nói đến họ không sợ đếch gì hết, họ có sử dụng mạng, email thì đã có nội bộ sao mà sợ lộ bí mật quốc gia?
Vậy thì sợ là sợ cái gì?
Sợ dùng mạng xã hội làm... cách mạng chăng?
Còn lâu.
Làm cách mạng cần hội đủ 3 yếu tố: Một là, phải có tư tưởng (cương lĩnh) thuyết phục. Hai là, phải có lực lượng: Ba là, phải có tiềm lực kinh tế. Cả ba thứ đó thì cái bọn ngồi trong phòng, nhìn lên tường, chém bằng bàn phím không có lấy một xu đi đò thì cách với mệnh cái gì?
Vả lại, thời buổi này, người ta nhận ra và loại trừ hết. Cứ nhìn cái bọn ở nước ngoài chống cộng lãi nhãi đi lại mấy quan điểm cũ rích bây giờ đâu còn đất sống? Ha.
Nói thật, họ chỉ sợ mỗi một điều thôi.
Đó là mạng xã hội là nơi giám sát họ. Mọi lời nói, mọi hành động, mọi việc làm... đều bị người dùng mạng xã hội phơi bày ra.
Họ sợ lộ biệt phủ, lâu đài, sợ lộ tài khoản ở Thụy Sỹ, lộ nhà ở Mỹ, Canada... sợ lộ bồ nhí, con riêng...
Đặc biệt sợ lộ cái... ngu.
Thế thôi.
Vì thế, người không ngu đừng sợ và cũng đừng mắc bẫy bọn ngu.

Chính trị và mạng xã hội: CÂU CHUYỆN “BIẾN ĐÁM CHÁY THÀNH PHÁO HOA"

“Biến đám cháy thành pháo hoa” là một trong những phương pháp xử lý khủng hoảng truyền thông mà khi có dịp nói chuyện với các tập đoàn, công ty... tôi rất tâm đắc và thường khuyên họ đặc biệt lưu ý.
Tôi chưa từng được nói chuyện với các chính trị gia hoặc những người mà chúng ta hay gọi nôm na là quan chức, dù chỉ là tâm sự riêng tư, về truyền thông nội bộ hay xử lý khủng hoảng truyền thông để xem họ có chú ý việc này không. Nhưng theo quan sát của tôi, có vẻ như họ đã không coi trọng, vì thế rất nhiều sự việc, họ đã dùng xăng chữa lửa hoặc muốn dập lửa nhưng không rút củi ra mà tự chêm củi vào lò.
Lấy một ví dụ:
Một tờ báo đưa tin Bí thư Thành ủy ĐN đi xe biển số giả (sau đó tờ báo này bị phạt), thay vì chỉ cần nói một câu, giao cho Phòng CSGT Công an TP trả lời có phải biển giả hay không là xong thì họ lại trưng ra hết các loại giấy tờ, từ đó, báo chí mới biết chiếc xe đó giá bao nhiêu, do doanh nghiệp nào tặng... Đó là “lấy xăng chữa lửa”.
Chuyện đó còn phải nói dài dài và nếu các cơ quan công quyền không chú trọng việc xử lý khủng hoảng truyền thông thì họ sẽ còn gặp thêm nhiều rắc rối.
Hôm nay nói chuyện khác.
*
Trong lúc ở Mỹ điều trần vụ Nga chi phối kết quả bầu cử tổng thống thì Facebook vừa tiết lộ, họ thống kê rằng, các đối tượng ở Nga đã mua ít nhất 3.000 quảng cáo chính trị và đăng tải thêm 80.000 thông điệp khác lọt vào mắt 126 triệu người Mỹ trong 2 năm qua.
Ngày 19.10, Facebook thử nghiệm chức năng News Feed mới tại Campuchia và 5 quốc gia nhỏ khiến cho làng báo chí nước này nhảy lên như đỉa phải vôi.
Là vì, người ta không còn đọc và xem các kênh truyền thông truyền thống nữa.
Nhưng Thủ tướng Hun Sen biết rõ sự phổ biến của Facebook từ lâu. Ông đã nắm lấy cơ hội này, trang cá nhân của ông có tới gần 9 triệu người theo dõi, xếp hạng 8 trong danh sách những trang cá nhân nổi tiếng nhất của các lãnh đạo thế giới.
Đối thủ lâu năm của Hun Sen, Sam Rainsy, cựu chủ tịch đảng đối lập CNRP nói lượng truy cập đối với trang cá nhân nổi tiếng của ông đã giảm 20% từ khi Facebook đưa ra thử nghiệm mới. Không như thủ tướng, người bị cáo buộc là đã mua "like" trên Facebook, ông Rainsy nói ông không thể trả tiền để khiến các cập nhật của ông tiếp cận với nhiều người dùng hơn trên News Feed bình thường.
"Sáng kiến mới nhất của Facebook thậm chí có thể sẽ gây ra sự cạnh tranh mạnh hơn đối với chế độ độc tài và mua chuộc các chính trị gia," Sam Rainsy nói.
Kiểu gì thì Hun Sen cũng quá giỏi trong việc biến mạng xã hội thành công cụ của mình. Thay vì “làm việc với Facebook” để chặn này gỡ khác thì ông đã lợi dụng nó, “biến đám cháy thành pháo hoa”.
Facebook đang tìm cách quay lại Trung Quốc sau 8 năm bị chặn tại quốc gia đông dân nhất thế giới này. (Năm 2009, do không muốn thông tin về các vụ nổi dậy khiến 140 người thiệt mạng ở Urumqi, thủ phủ khu tự trị Tân Cương bị phát tán rộng rãi trên mạng Internet mà Trung Quốc đã triệt để cấm Facebook). Khi Facebook trở lại Trung Quốc, dù có phần mềm kiểm duyệt gì đi nữa thì họ cũng không ngần ngại mở rộng cửa “cách làm Nga kiểu Trung Quốc” sang Việt Nam. Có lẽ sẽ là như thế.
*
Ở Việt Nam không phải giới chức không chú ý, thậm chí rất chú ý vấn đề mạng xã hội nhưng đối sách xem ra chưa hoặc không hiệu quả. Ví dụ việc Bộ TT-TT làm việc với Facebook để gỡ bài có thông tin này nọ mà cũng đưa lên truyền thông chính thống coi đó như một biện pháp, một thành tích thì rất sai lầm. Làm mà như không làm mới giỏi.
Thật buồn cười là cộng đồng mạng có thể chỉ ra được trang nào là của dư luận viên. Kiểu, thưa anh em đang ở trong đống rơm.Thật sai sách.
Quay lại việc “quảng cáo chính trị” mà Nga đã làm cho 126 triệu người Mỹ phải xem. Những cái gọi là “quảng cáo” này phải được làm ra từ những đầu óc siêu đẳng, cao cơ mới “lọt mắt” người Mỹ, một quốc gia dân trí cao.
Tôi thường hay nói đùa, người bị hiếp dâm, nếu không chống cự được thì nên tận hưởng”, có thể ai đó bảo tôi bất nhẫn, nhưng đằng sau sự tếu táo đó là câu chuyện có thật, chống cự vừa không thoát vừa có thể bị mất mạng. Vậy thì tương kế tựu kế đi.
Mạng xã hội cũng thế. Hãy nghĩ cách như tôi nói “biến đám cháy thành pháo hoa”. Đừng sợ nó, hãy làm chủ nó. Ít ra phải được như Hun Sen.
Ở Việt Nam, các trang mang tên các chính trị gia là của ai nhỉ? Có chính trị gia nào có Facebook công khai?
Tôi nói công khai là công khai vì biết có nhiều người có trang chỉ để đọc. Rất thụ động. Thay vì dẫn dắt thì anh lại chạy theo. Không được rồi.

Ơ HAY, NGU MÀ CHẾT CHỨ ĐAU ỐM GÌ?

Một cô giáo bị sốc khi về hưu lương 1,3 triệu đồng, đến mức “một tháng giảm 4 kg”- theo báo chí lề phải. Nghe chuyện, mình cũng rất buồn (ở chỗ lương khỏi điểm thấp). Nhưng mà nói sốc thì cũng không phải. Một người có trình độ cỡ ngang cô, trong thời gian làm việc cũng có thể nhẩm ra khi về hưu mình nhận được chừng đó tiền rồi, nhưng cô vẫn chấp nhận làm việc thì đâu có thể gọi là sốc?
Hôm qua, trên VN Express có đăng bài của Hoang Dung.
Người này giới thiệu mình làm hợp đồng tại một “cơ quan nghiên cứu” ở Hà Nội, hệ số lương 2,34 (bằng đại học). Tính ra lương hàng tháng là 2,457 triệu, tự nộp bảo hiểm hết 900 nghìn. Trong quá trình 5 năm đi làm đó, người này đi học xong thạc sĩ và lương vẫn y thế, không tăng. Và người ấy “Càng nghĩ tôi càng chạnh lòng, lương giáo viên về hưu còn được 1,3 triệu đồng, trong khi tôi ở giữa đất Hà Nội chỉ có hơn 1,4 triệu đồng”.
Có lần tôi đã nói, người ở các tỉnh miền Bắc trước đây. sinh con ra, cho con học hành và nhắm cho con một cái biên chế, người miền Nam thì lại nhắm cho con một cái nghề. Tư tưởng đó nó còn ảnh hưởng cho đến tận bây giờ.
Tôi không nói cô giáo viên, nói cô thạc sĩ ở Hà Nội kia, ơ hay, sao lại ngồi đó mà than vãn?
Nếu không có tài cán gì thì cứ bám vào đó mà sống, chịu vậy đi. Còn thực sự có năng lực thì bỏ quách đi!
Trong trường hợp “nhà có điều kiện” (mà chắc có điều kiện vì lương thế còn bỏ tiền túi ra học thạc sĩ) thì đi làm để chơi vậy thôi, tính chi thu nhập?
Người này mà làm ở “cơ quan nghiên cứu” không biết sẽ nghiên cứu ra thứ gì!
22 tuổi tốt nghiệp đại học, đi làm 5 năm là 27 tuổi, chẳng lẽ sống mòn như thế đến hết đời?
Báo chí “ăn gì ỉa ra nấy”, nghe phản ánh cứ thế đăng, phải hỏi lại mấy câu xem người thạc sĩ kia nói thế nào chứ?
Nói với thạc sĩ: Ngu thì chết chứ đau ốm gì!
Hỏi nữa: Cô/anh học thạc sĩ, chịu khó chờ thời, vô biên chế, chạy chọt một chức quan để tham nhũng, mục tiêu là thế, phải không? Nói!