Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Một ý tưởng cho đường hoa xuân Đà Nẵng 2014

Dịp tết Quý Tỵ, đường hoa xuân Bạch Đằng Đà Nẵng năm 2013 lần đầu tiên được xây dựng theo chủ đề “Trăm hoa khoe sắc” đã mang lại một nét xuân mới lạ, rực rỡ với rất nhiều cảm xúc cho người thưởng ngoạn. Còn năm nay?

Phải mất một tháng thi công cả ngày lẫn đêm, tối 7.2.2013, đường hoa xuân Bạch Đằng năm 2013 đã khai mạc trong sự chào đón hân hoan của người dân Đà Nẵng. Trên chiều dài hơn 1.000m từ ngã ba Bạch Đằng-Phan Đình Phùng đến ngã ba Bạch Đằng-Lê Văn Duyệt, công trình được trang trí theo 6 đoạn, tương ứng theo 6 chủ đề: Xuân ký ức, Xuân sung túc, Xuân non nước, Trăm hoa khoe sắc, Mùa tình yêu và Mùa tụ hội.
Biểu tượng chính của Đường hoa Xuân Bạch Đằng 2013 lấy ý tưởng cách điệu từ linh vật của năm Quý Tỵ cùng đại cảnh Rắn vui Xuân đã mang lại sự háo hức cho người dân. Đường hoa được xây dựng với tổng trị giá 14 tỉ đồng do Công ty TNHH VietArt OOH đầu tư theo cam kết của công ty này với thành phố trong 10 năm.
Từ thành công này, ngay từ những tháng đầu năm nay, được sự đồng ý của UBND TP, Sở VH-TT-DL, VietArt OOH đã tổ chức cuộc thi ý tưởng xây dựng đường hoa xuân 2014 dịp tết Giáp Ngọ.
Tổng giám đốc Công ty TNHH VietArt OOH Nguyễn Lê Phương Thảo cho biết, Ban tổ chức, ban giám khảo cuộc thi đang gấp rút làm việc để chọn ra ý tưởng tốt nhất cho việc xây dựng đường hoa lần này. Tuy nhiên, bà không tiết lộ chi tiết cuộc thi, chỉ bật mí, có nhiều chủ đề hay và gần gủi hơn với người Đà Nẵng và những du khách yêu mến thành phố được mệnh danh là “thành phố thông minh hơn”, ‘thành phố đáng sống” này.
Thành công ngay từ lần đầu tổ chức, đường hoa Đà Nẵng đã thành một thương hiệu, một sản phẩm du lịch, một điểm thưởng lãm cho người dân trong dịp xuân về, tết đến, theo chúng tôi cần được duy trì và phát huy, tuy nhiên nó cũng cần được đổi mới cho phù hợp với tâm lý của người dân và du khách.
Đường hoa năm 2013 tập trung trên một đoạn đường 1.000m, nó có lợi thế là tập trung nhưng cũng có bất cập là lượng người tập trung rất đông khiến cho người thưởng lãm không được thoải mái. Theo thiển ý của chúng tôi, đường hoa năm nay nên rải ra nhiều điểm, không chỉ ở bờ tây mà nên có cả bờ đông sông Hàn. Ví dụ, ở bờ tây (đường Bạch Đằng) thì nên chọn 3 điểm chính ở trước trụ sỏ UBND TP, chân cầu sông Hàn và chân cầu Rồng…Ba điểm này sẽ được kết nối bằng những tiểu cảnh trên đoạn đường này. Phía đông sông Hàn (đường Trần Hưng Đạo) sẽ chọn thêm 2 điểm, có thể liền kề ở chân cầu sông Hàn. Vị trí này rộng rải, thoáng đãng, có không gian để làm nơi khai mạc đường hoa mà không sợ ảnh hưởng giao thông.
Nếu hình dung, chúng ta có thể nghĩ, 3 điểm ở bờ đông kết nối với nhau như theo hình chữ S giống bản đồ nước ta và 3 điểm nhấn là 3 thành phố lớn Hà Nội, Đà Nẵng và TPHCM; còn phía bờ đông như là hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, phần máu thịt không thể tách rời của Tổ quốc. Năm nay là năm Giáp Ngọ nên biểu tượng chính là Thánh Gióng cưỡi ngựa có lẽ phù hợp hơn cả.
Nếu kịch bản này được các nhà tổ chức chấp thuận thì cái lợi có thể thấy được là mật độ người thưởng ngoạn đường hoa sẽ được giãn ra, thời gian du xuân chiêm ngưỡng được kéo dài, từng điểm đến sẽ mang lại cảm xúc khác lạ, tươi mới. Một điều rất nhỏ thôi nhưng cũng cần lưu ý, đó là người du xuân sẽ có nhiều tấm hình đẹp ở những điểm khác nhau, các góc độ khác nhau để lưu giữ. Đó cũng là điều rất quan trọng.
Về chủ đề tổng thể và những phân đoạn (hay điểm) của đường hoa, theo chúng tôi, cần gần gũi với đa số người dân và thân thiện với cuộc sống. Không nên khái quát cho có tầm vĩ mô, mà nên cụ thể. Vì chúng ta yêu thành phố mình sống, du khách yêu thành phố họ đến tức là đã yêu quê hương, Tổ quốc của mình. Nhất là dịp xuân về, người ta càng nghĩ nhiều về điều đó. Cái gì gần gũi, thân thiện cũng gợi cho con người nhiều xúc cảm.
Một điều nữa là chúng tôi mong muốn, các điểm nhấn của đường hoa không nên có những hàng rào, dù đó là hàng rào bằng hoa, cứ để tự nhiên thì nó sẽ rất thân thiện.
Năm ngoái,  trong thời gian đường hoa mở cửa, người dân Đà Nẵng và du khách đã thể hiện một nét dẹp tuyệt vời khi không có cảnh bẻ cành, ngắt hoa như nơi khác; chỉ khi bế mạc, có một chút đáng tiếc là người dân hiểu nhầm đã “xả trại” nên có đến lấy hoa và vật dụng. Đó chỉ là sự hiểu nhầm, chứ chúng tôi tin người Đà Nẵng sẽ vẫn thể hiện lối sống văn minh, lịch sự như từng có kể cả khi không có hàng rào và người bảo vệ đông như năm trước.
Thời điểm kết thúc nên chọn vào đêm khuya hoặc rạng sáng, có thể phối hợp với phía quân đội, công an và các lực lượng khác để hoàn trả mặt bằng khi trời vừa sáng, chắc chắn sẽ không có sự lộn xộn xẩy ra.

  Nhiều người cho rằng, trong thời buổi kinh tế khó khăn nên để Công ty TNHH VietArt OOH nộp số tiền làm đường hoa vào ngân sách, theo chúng tôi, đây là cách nghĩ không sai nhưng chưa đúng, bởi vì cuộc sống tinh thần của người dân cũng cần được nâng niu, chăm sóc, nhất là mỗi năm chỉ có một lần vào dịp Tết cổ truyền dân tộc. Nhưng nếu cứ cho là chi phí 14 tỷ đồng cho gần 1 triệu người dân và người làm việc ở TP (chưa kể du khách) thì mỗi người bình quân thụ hưởng được 10 nghìn đồng. 10 đồng để có thêm xúc ảm mùa xuân, góp phần tái tạo năng lượng cho một năm mới đến thì chẳng lý do gì để không đầu tư xây dựng cuộc sống tinh thần cho người dân cả.

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Vì sao chân dài thích?

 Đã hứa sau cuộc tàn sát dã man kéo dài qua 21.6, phải dưỡng quân vài ngày lấy lại sinh khí, nhưng nhận được điện thoại của một chân dài loại bậc nhất Đà thành, vốn tính dại gái nên không cưỡng được, đi nhậu. 
Câu chuyện trong cuộc đó thế này:
* Cả cuộc đời một người làm báo giỏi như anh (hihi, mình được đánh giá rất cao) thì anh viết được bao nhiêu phóng sự (cũng biết phóng sự chớ đừng đùa)?
- Một trăm! (Nói xong thì ngồi thẳng, ngực ưỡn ra).
* Một phóng sự được trả nhuận bút bao nhiêu K?
- Nhiều ít tùy từng bài, từng lúc, nhưng đổ đồng, bình quân mỗi cái 1 triệu.
* Vậy là anh có 100 triệu nhuận bút từ phóng sự?
-Đúng!
* Anh làm gì với 100 triệu đó?
-E hèm…theo em thì làm gì?
*Theo em thì chung vốn với ai đó để mua 2 mét vuống đất ở đường Bạch Đắng, gọi là cổ phần.
Đến đây mặt mình nghệt ra như ngỗng ỉa, mẹ kiếp, sự nghiệp có đến 100 cái phóng sự lẫy lừng là thế mà chỉ được có 2 mét vuông đất, cú nhưng kiềm chế, đoạn thủng thẳng:
- Nếu em tính 100 triệu anh có thể mua được 50 tấn lúa, có phải vĩ đại hơn không?
Chân dài bụm miệng cười rinh ríc. Đụng thằng nào mình đã cho nhai bã trầu rồi, đằng này vì chân dài mà mình lại dại...chân, nên kiềm chế phát nữa.
Chân dài tiếp tục:
*Vậy anh đã làm gì với 100 triệu đó?
-E hèm, anh...anh, anh đã mua 1 chai Chivas 62 năm tuổi ở cửa hàng miễn thuế bên Singapore, giá 7.000 đô Sing, vị chi là 70 triệu VNĐ; về VN, anh mua 2 kg thịt bò Kobe hết 30 triệu; gọi bạn bè đến nhậu hết rồi!
Chân dài ngất như chiếc tất. 
Chết chưa, dám à...
(Nửa đêm thức giấc, nhớ chuyện, bèn chép lại, thay cho việc giải thích vì sao chân dài lại thích mình? Kaka)

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

21.6: Ca sĩ Phương Thanh phỏng vấn ngược nhà báo

 1. Nhà báo có khi nào mặc hàng nhái không mà phát hiện nghệ sỹ nhanh và kỹ vậy?
- Nhà báo biết được là do nghệ sĩ này tố nghệ sĩ khác!
2. Nhà báo có thích lộ hàng không mà dạo này toàn thích đăng nhiều lộ hàng quá ta?
- Thích lộ hàng với riêng ...nhà báo. Không thích lộ hàng cho nhiều người.
3. Nhà báo có tắm trắng không? Thích làm đẹp không?
- Nhà báo thì không nhưng...bồ nhà báo thì thích.
4. Mỗi lần đi phỏng vấn nghệ sỹ, ý muốn đầu tiên là "cầm dao" dọa hay thích nghe tâm sự trước?
- Nghe tâm sự trước, cầm dao sau.
5. Có khi nào Nhà báo dùng những chuyện cá nhân của mình để "uýnh" nghệ sỹ trên báo không? Có khi nào Nhà báo phỏng vấn không được mà quay sang đập nghệ sỹ một bài cho "có qua có lại" không?
-Nghề của chàng.
6. Có khi nào nhà báo trả lời thay ca sỹ, sau đó đọc lại thấy mắc cười vì toàn cách hành văn của mình không?
- Quen rồi nên chẳng thấy mắc cười.
7. Nhà báo có cảm thấy khó chịu khi con cái của mình được quan tâm một cách quá mức cần thiết? Nhất là chê con mình thì sẽ ra sao?
-Vì con mình chưa được quan tâm, chưa bị chê nên không biết.
8. Một lúc nào đó, nhà báo thử làm ca sỹ, thử cầm micro hát xem cảm giác như thế nào, xem có bị quên lời không - vì một số ít nhà báo hay "canh me" sự cố quên lời của ca sỹ. Thử bữa nào cầm mic xem tâm lý ra sao!
-Cầm micro và nhìn lên màn hình karaoke rất tự tin!
9. Nhà báo thử đóng phim đi, vì mỗi lần phim ra nhận xét sẽ đỡ hơn. Tình hình là, phim do Việt Nam sản xuất thường không bao giờ đủ vốn nên làm chắt chiu, thời gian có hạn nên sẽ có nhiều hạn chế. Đấy, nhà báo thử đóng phim mà xem!
-Đã là nhà báo tức là đang...đóng phim. Phim nhà báo đóng thường hên- xui nên bị Chanh chạnh chọe đó!
NGUYỄN THẾ THỊNH (Thanh Niên)

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Tháng 6 về...

Mình rất thích bài hát "Tháng Tư về".
Nhưng bây giờ là tháng 6.
Bắt đầu từ mùng 10 đã nhận được rất nhiều giấy mời nhân ngày 21.6.
Khác với các tỉnh khác, các đơn vị ở TP Đà Nẵng ít mời cái gọi là "đại diện", hầu hết đều mời đích danh, lãnh đạo cũng đích danh, phóng viên, nhân viên cũng đích danh.
Đích danh có cái hay là nó vừa thân mật vừa thấy từng cá nhân được trân trọng. Tuy nhiên, cái dở là đôi khi bận không đi được thì không ai chịu đi thay.
Mình rất lười đi, vì thấy nhiều nơi nó có gì đó đãi bôi cho phải phép, không khí gượng gạo, không vui.
Có nơi lại phát cái xách quà từ khi mới vào nên xách kè kè trông rất dị (mà đa số quà đưa về không dùng được vì có in tên).
Hôm rồi hơi bực mình khi một đơn vị tổ chức lại bắt mấy cha chủ báo và trưởng các cơ quan đại diện chơi trò "Tay đâu, tay đâu...Tay đây tay đây". Ớn!
Nhưng năm nào mình cũng đi với Mobifone chỉ vì chơi thân với mấy cha bên đó (dù điện thoại mình dùng mạng Vinafone mà thằng Vina này là chúa nghểnh ngãng với khách hàng, khổ nỗi số mình dùng bạn bè đã quen). Với lại bên đó tổ chức cũng vui vẻ, thân mật. Năm nay mình cũng đi và hát tẹt ga.
Năm nay nhiều nơi không đi được nhưng những nơi nhất định đi thì có một nơi vui nhất, đó là nhà bác Chiến.
Gọi là bác vì bác ấy là bác sĩ, giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng. Thực ra thì bác í tầm tuổi mình lại luôn xưng em, gọi mình là anh.
Vợ chống bác Chiến mời anh em lại nhà. Nhà ở trung tâm TP nhưng trong kiệt, có khoảnh vườn rất xinh. Đồ ăn thì do vợ bác í tự tay nấu, toàn thứ mang ở rẫy về. Ngon tuyệt!
Hồi trước mình thích bác Chiến vì lúc đó bác í làm Giám đốc Bệnh viện Đà Nẵng nhưng ai gọi cũng nghe máy, người nhà bệnh nhân hỏi gì bác í cũng bày vẻ rất kỹ càng. Mình dễ cáu nên không được kiên nhẫn như bác, nên thích.
Sau này, bác í kể mấy chuyện làm mình phải mang về kể với vợ con. Kể mà như nói là mình cũng phấn đấu làm được như thế.
Hồi con trai bác í cưới vợ, bác í nói với bác gái: "Bắt đầu từ ngày mai (ngày cưới của hai đứa nhỏ), bà phải đầu hàng tuyệt đối với con dâu. Đầu hàng để nó ở với mình, nó cho mình bồng cháu. Phật lòng nó ở riêng thì buồn lắm!".
Một hôm bác í điện thoại, mở cổng, thấy bác trai chở bác gái đến cho quả mít mới hái trên vườn. Mở cửa xe, thấy ông cháu nội ngồi trên băng ghế. Bác í cười nói, thỉnh thoảng chở cháu đi chơi anh thấy vui không?  Tất nhiên là quá vui.
Hôm rồi bác í kể, hồi tui mới yêu bà Liên (vợ bác giờ) tui chỉ quy ước một điều: Sau ni cô phải đối xử với bạn tui tốt như tui đối xử với bạn cô là được. Câu ni có vẻ đơn giản nhưng thực hiện không phải dễ. Nhưng có vẻ như bác gái cũng đã làm được.
Hôm đó không khí ấm cúng, thân thiện và quá vui nên mình uống hơi nhiều, đủ các loại và hát hơi hăng, hát Tháng Tư về-bài mình rất thích dù giờ đã là tháng 6 lại còn khuyến mại thêm bài Giấc mơ trưa. Keke.
Khi về lại còn chở theo một quả mít, một chai rượu thuốc. He he, mình thiệt là ham hố.
Trưa ni đã uống một ly rượu thuốc và ưa hát thêm bài nữa nhưng hết bài tủ rồi. Hây dza. Chắc phải tự sáng tác bài Tháng 6 về...

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

Rạm chợ Tréo

Chợ Tréo ngự ở góc phía Đông Nam của ngã ba sông Kiến Giang, huyện vựa lúa Lệ Thuỷ của tỉnh Quảng Bình. Chợ đông từ sáng sớm, nhưng không hiểu sao lại gọi là chợ Tréo (ngoe). Cái tên chợ gợi tò mò cho không ít người.
Một lần có đoàn nhà báo từ trung ương vào dự đại hội, đi thăm đâu không đi, nhất định phải đi chợ Tréo.
Hôm ấy nhằm ngày mùng năm tháng năm, là ngày con rạm (giống như con cua đồng nhưng sống ở nước lợ, thân dẹt hơn) nổi lên, kết thành bè dưới phá Hạc Hải, người dân vớt được từng thuyền mang đi chợ Tréo. Rạm mùng năm béo, ăn gỏi cũng ngon, muối xổi càng ngon hơn. Dân đồng chiêm trũng Lệ Thuỷ dịp này mua làm nước mắm để trữ ăn dần. Nước mắm rạm đặc biệt lắm!
Lại kể, thấy bà bán một thúng rạm đầy nhưng không đậy, một anh nhà báo người Bắc nhanh nhẩu: “Bà ơi! Đậy lại không rạm nó bò hết!”. Nghe lời nhắc, bà già chẳng những không cám ơn lại còn nhìn anh này chằm chằm, đoạn hỏi: “Chớ chú ở đâu tới mà không biết rạm ni là rạm Lệ Thuỷ?”. Anh nhà báo vẫn hồn nhiên hỏi lại: “Rạm Lệ Thuỷ thì sao ạ?”. Bà cụ thúc thắc: “Rạm Lệ Thuỷ thì con ni bò lên, con khác kéo cẳng xuống, đố con mô bò ra được”. Anh nhà báo nở một nụ cười cầu tài vì câu chuyện ngồ ngộ, nhưng có vẻ như anh ta chẳng để ý gì về ngụ ý sâu xa của câu bà cụ nói.
Hôm sau, đại hội của hội nọ diễn ra căng thẳng ngay từ khâu kiểm tra tư cách đại biểu. Đoàn nhà báo bất ngờ đến mức không tài nào hiểu được một hội (mà nơi khác thông thường mọi người đều khiêm tốn nhường cho nhau, nếu không nói là đùn đẩy) ở đây lại “máu”đến thế. Anh nhà báo nọ, rốt cục đã viết một bài ca ngợi hết lời tinh thần đấu tranh thẳng thắn của các đại biểu đăng trên báo ngành. Báo đăng, anh gọi điện cho ông hội tưởng vừa đắc cử:“Bác thấy em viết thế nào ạ?”. Ông hội trưởng (về khía cạnh này cũng như bà bán rạm) không cám ơn đã đành, lại còn buông một câu: “Chú chả hiểu gì về câu chuyện rạm Lệ Thuỷ!”, rồi cúp máy.
Dịp này, mới giữa nhiệm kỳ, hội đã phải đại hội để bầu lại. Anh nhà báo lại được cử vào để dự. Không đi chợ Tréo nữa, anh dành thời gian để nói chuyện với ông hội trưởng đặng nắm thêm tình hình. Ông hội trưởng chưa quên câu chuyện “tinh thần đấu tranh” dạo nọ anh viết nên giở giọng “nói ngang Mỹ Lộc, nói dọc Quảng Cư” ra trước: “Anh theo dõi địa phương này, anh có biết quê chúng tôi mạnh nhất là môn thể thao nào không?”. Nghe đến đó, anh nhà báo không ngần ngại: “Biết chứ ạ, quê ta mạnh nhất là bơi lội!”. Ông hội trưởng thẳng thừng: “Trật lất! Tôi nói cho anh nghe, mạnh nhất là môn “thọc gậy bánh xe!”. Lần này có viết thì phải viết về “thọc gậy bánh xe, đừng viết về bơi lội!”. Nói xong, ông hội trưởng quay ngoắt đi, chắc là chuẩn bị cho cuộc họp sắp đến dự kiến cũng sẽ căng ngay từ khi bắt đầu.
Anh nhà báo đứng há hốc mồm, như đang ngơ ngác nhìn theo "hòn đá" mà ông hội trưởng vừa ném lên trời...
Nghe đâu sau đó, anh nhà báo cố công tìm lại bà bán rạm để hỏi cho rõ ngọn ngành nhưng không gặp, vì dạo này người ta ngăn đập Mỹ Trung để “ngọt hoá” phá Hạc Hải nên rạm không còn nước lợ để sống.

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Thơ tặng Nick

Chúng tôi rất khâm phục anh
Nhưng anh cũng phải khâm phục chúng tôi-
đất nước có rất nhiều người khuyết tật.
Anh không chân, không tay
Làm được rất nhiều thứ trên đời.
Đất nước chúng tôi nhiều người không não
Vẫn làm được một thứ anh không thể nào làm:
Quan!

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

"Không ai chiến đấu cho sự tồn vong..."

Tôi là một trong số những người thích bác Nguyễn Bá Thanh. Thích là vì những gì tôi được nghe, được nhìn thấy chứ không phải thấy nhiều người thích thì mình thích theo. Chính vì thế, khi hay tin bác í không được vào BCT, tôi đã có chút thất vọng, tuy nhiên, không đến nỗi bi quan như khi nhận được tin nhắn của một người bạn: “Thịnh ơi, người ta đã không còn chiến đấu vì sự tồn vong của Đảng nữa rồi”. Tin nhắn đó tôi nhận được ngay khi bầu thêm 2 ủy viên BCT qua hai lần bỏ phiếu. Nói chỉ có chút thất vọng là vì có thể đoán được phần nào.
Mấy ngày này, tôi lại thấy mọi người mổ xẻ về vấn đề này, có người có luận điểm tôi thích, nhưng nhiều người, khá nhiều người nói tôi không thích, có cảm giác như họ là những người “dậu đổ bìm leo”.
Nói “dậu đổ bìm leo” là một cách nói chứ thực ra dậu có đổ còn chẳng ai là bìm ở đây cả, vì  bìm chưa hề có ai lên tiếng, nhưng thấy, nhiều người “vui đâu chầu đấy” hơn là giữ chính kiến của mình.
*
Tôi không thích cách phân tích của bác Trần Du Lịch trên BBC mà mọi người dẫn lại. Bác í nói, ông Thanh trật là vì ổng làm ở địa phương chưa có kinh nghiệm. Tôi không phục. Vì có ai sinh ra là làm ở trung ương ngay? Anh Nguyễn Thanh Nghị làm ở một trường đại học, anh Nguyễn Xuân Anh làm ở quận cũng trúng ủy viên dự khuyết đó thôi, có ai bảo các anh ấy chưa có kinh nghiệm quản lý hay kinh nghiệm công tác đảng đâu? Bác Trần Du Lịch còn nói thêm là do ông Thanh chưa gì đã đòi “hốt hết, nhốt hết”. Tôi cũng thấy không phục, vì đó mới là Nguyễn Bá Thanh!
Tôi cũng không thích quan điểm cho rằng bác Thanh không khôn khéo, làm chính trị phải thế này thế nọ, ra Thăng Long là phải thế nọ thế kia…Ông Thanh mà làm được như các bác nói thì ổng đã lên trung ương từ đời tám hoánh, đâu có để các bác bây giờ mới có cơ răn dạy? Nếu thế thì đâu còn một Nguyễn Bá Thanh cho nhiều người (như tôi) kỳ vọng và nhắc đến hôm nay?
Lâu nay tôi và nhiều người thích bác Thanh chính vì cách nói đó và cách làm đó. Có thể với chuyện “hốt hết, nhốt hết” bác í chưa làm được (hoặc chưa có cơ hội để làm) và cũng là một cách nói trong một ngữ cảnh cụ thể bị thêu dệt lên, còn đa phần thì bác ấy nói được, làm được.
Nhưng cái này thì tôi công nhận, “người khôn nói lắm cũng nhàm”, liên tục những ngày chia tay để nhận nhiệm vụ mới, bác ấy tiếp xúc cử tri Đà Nẵng và nói rất nhiều, tôi thấy tất cả đều tâm huyết, chỉ có điều là…hơi bị nhiều.
Báo chí cũng có “công” lớn trong việc “khen vài bài cho nó chết”. Bác Thanh nói cái gì cũng tường thuật nguyên xi, chỉ thiếu cái hắt hơi, có ngày hai bài (vì bác í nói hai nơi). Thấy bạn đọc đọc nhiều, like nhiều lại càng làm tới. Bản thân tôi từng bị phê bình vì không tường thuật chuyện bác Thanh tiếp xúc cử tri ở Hòa Vang. Lúc đó, tôi đã than trên facebook: “Mình là fan của ông Nguyễn Bá Thanh nhưng nghe báo chí tường thuật ổng nói hoài thấy chẳng thích. Việc lớn Ở Hà Nội đang chờ, sao ông cứ loanh quanh với chuyện sân goff, đầu rồng...Đà Nẵng mãi hoài vậy?”.
Nói thì nói vậy chứ trước HNTƯ7 bác Nguyễn Bá Thanh cũng là niềm hy vọng của nhiều người, trong đó có tôi. Hy vọng là đúng.
Tôi thấy bác Thanh ngoài chuyện được báo chí khen hơi nhiều và vì thế làm phật lòng không ít người như đã nói, còn lại bác í chẳng có gì là không phải. Có trách thì trách ổng không biết…cơ hội để đạt được mục đích mà thôi. Bản thân tôi thì khâm phục tính cách đó. Là thế, không được thì thôi, ẻ quẹt!
*
Mới đây, đọc bài trả lời phỏng vấn của ông Tương Lai do Quê choa bóc băng ra, tôi không hiểu bác Tương Lai lấy chuyện ông Thanh thân Trung Quốc ở đâu để nói rằng bác bỏ phương án Nguyễn Bá Thanh là một bước phát triển đáng mừng. Theo những gì tôi biết (như chuyện ông Thanh cho đoàn Trung Quốc ở khách sạn trên đường Hoàng Sa; chuyện ổng chỉ huy hàng trăm tàu cá đẩy thuyền Trung Quốc…) thì nói ông Thanh thân Trung cộng là điều khó tin, nhất là với người Đà Nẵng, nói vì thế mà bị bác bỏ lại càng không có lý.
Tôi nói nhiều người “vui đâu chầu đấy” là vì tôi nghĩ, con người đất nước mình cũng lạ, con người không ai toàn bích, ông Thanh có cái dở của ông Thanh nhưng mỗi khi đã thấy cái hay của ổng nổi trội hơn thì nên ủng hộ ổng. Từ chỗ tung hô, bây giờ thấy ổng thất thế thì nói ngược lại tôi thấy không phải với người ta và không phải với chính mình.
Tôi thích quan điểm của T. Thanh trong bài “Đôi lời góp ý với Tổng bí thư, với Đảng” đăng trên blog Quê choa.
Ông Thanh không vào được ủy viên BCT không phải là lỗi của ông Thanh, là lỗi của BCT và TBT. Qua hội nghị lần này, dù báo chí buộc phải nói theo TTXVN nhưng nhân dân cũng hiểu được nhiều điều chuyện nội bộ Đảng.
*
Tôi không thạo tin, cũng chẳng được nghe ai ngồi trong cuộc họp đó nói ra nên không biết BCT cơ cấu như thế nào, điều hành bầu bán ra sao, nhưng tôi phân vân mãi một điều, rằng:
Theo suy đoán của tôi thì lần này bầu bổ sung 3 ủy viên BCT thì một sẽ làm mặt trận, 2 người còn lại là 2 trưởng ban mà BCT đã bổ nhiệm, nội chính và kinh tế. Không biết mặt trận cơ cấu ai nhưng hai ban kia đã quá rõ. Vậy thì những người (quá nhiều người) được giới thiệu thêm, sau đó cũng còn nhiều người để bầu, vậy những người không rút có vi phạm nguyên tắc đảng không? Ví dụ, trường hợp bà Nguyễn Thị Kim Ngân trúng (nếu bà ấy không được BCT cơ cấu và giới thiệu)  thì bà ấy có vi phạm không?
Tôi hỏi là vì nhớ chuyện này, hồi đó, HĐND tỉnh Quảng Bình bầu chủ tịch HĐND, Thường vụ Tỉnh ủy cơ cấu và giới thiệu ông Trần Hòa (lúc đó là phó bí thư, dự kiến sẽ là bí thư Tỉnh ủy). Hội nghị giới thiệu ông Đỗ Quý Doãn, Trưởng ban Tuyên giáo (được cơ cấu sẽ làm phó bí thư thường trực). Ông Trần Đình Luyến, Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND chủ tọa “gút” lại danh sách và nói cứ để hai người bầu. Kết quả, ông Trần Hòa chỉ hơn ông Doãn đúng 1 phiếu. Ông Doãn bị kiểm điểm, chính ông Lê Khả Phiêu vào để làm việc về vụ này. Ông Doãn thoát nạn (chỉ bị phê bình) nhờ mọi người chứng minh là ông Luyến điều hành bảo cứ để thế bầu, bản thân ổng Doãn quan niệm thôi thì để thế cho nó có vẻ…dân chủ chứ ông Hòa chắc chắn trúng; ông ấy cũng chứng minh là ổng không bỏ phiếu cho ổng mà bỏ phiếu cho ông Trần Hòa, vì ổng ngồi cạnh ông Trần Hòa và được ông Trần Hòa xác nhận là nhìn thấy ông Doãn bỏ cho bình. Tuy thế, ông Doãn cũng phải ra Vụ Báo chí. Nếu ông Doãn bỏ phiếu cho ổng thì ổng sẽ trúng, lúc ấy thì sao?
Chuyện ông Doãn có gì khác chuyện bà Ngân?
Nếu không khác thì, một là, bây giờ đảng dân chủ hơn; hai là người điều hành đã để cho bể trận.
Lâu nay tôi thường được dạy, Đảng lãnh đạo thông qua công tác cán bộ, mà thế thật, lâu nay Đảng cơ cấu ắt thành; bây giờ cán bộ thì Đảng bổ nhiệm rồi nhưng các đồng chí đại biểu hội nghị “bỏ qua”, các đồng chí đó cho Đảng biết là Đảng (Bộ Chính trị và Tổng bí thư) đã bị việt vị. Vậy thì làm sao trách ông Thanh, ông Huệ?
*
Nếu ông Thanh được cơ cấu làm Chủ tịch MTTQVN, hỏi ổng có trật ủy viên BCT không?
Nếu ông Nguyễn Thiện Nhân được cơ cấu để làm thủ tướng hỏi ổng có trúng ủy viên BCT không?
Câu hỏi này tức cười nhưng mà có chuyện của nó.
*
"Thịnh ơi, người ta đã không còn chiến đấu vì sự tồn vong của Đảng nữa rồi”-Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn này, mỗi lần lại cảm nhận thêm được sự xót xa của người nhắn.